
Sao lại thành ra thế này?
Tôi mười bảy tuổi. Mục tiêu của tôi năm nay là hẹn hò… Thở dài… Hẹn hò ư, cái quái gì thế, tiêu chuẩn của tôi cao đến nỗi tôi chưa từng hẹn hò lần nào trong 17 năm. Chết tiệt, bố mẹ tôi đã di cư sang nước ngoài. Ngoại trừ tôi… Tôi tự hỏi những đứa con đã bỏ rơi tôi, bố mẹ tôi, liệu họ có còn lo lắng cho tôi không. Vì không có bố mẹ, tôi kiếm tiền bằng cách nào? Đi học hay học thêm? À đúng rồi, một người lớn tuổi tôi quen biết đang hỗ trợ tôi học thêm. Tôi nghĩ mình làm hơn ba công việc bán thời gian mỗi ngày. Ước mơ của tôi là trở thành một người trưởng thành có việc làm ổn định. Chỉ vậy thôi. Tôi không muốn gì hơn nữa. Tôi có thực sự phải mơ ước lớn đến thế không?
Tôi không có bạn bè, điều đó có nghĩa là tôi bị cô lập ở trường. Tình hình tệ đến mức giáo viên còn dạy tôi cách kết bạn. Trước đây tôi có rất nhiều bạn, nhưng sau khi bố mẹ bỏ rơi tôi, tôi mất hết bạn bè. Tôi rất chán nản. Tôi đoán bạn bè tôi không thể chịu đựng được khi nhìn thấy cảnh đó. Tôi hoàn toàn hiểu điều đó.
Tôi hiện 17 tuổi, cao 166,7cm và nặng 43,1kg.
Điểm số của tôi cũng ở mức trung bình, 99.9. Tôi đứng thứ hai toàn trường. Còn người luôn vượt mặt tôi thì đứng đầu toàn trường. Nghe đồn cậu ta là một người đang muốn trở thành ngôi sao, cực kỳ đẹp trai và cao đến 2 mét... haha. Tôi không thể tin nổi. Có lẽ tôi chỉ không muốn tin thôi? Tôi sẽ đánh bại cậu ta vào một ngày nào đó. Chắc chắn rồi.
Vậy ai là học sinh giỏi nhất toàn trường? •••
