Tình yêu là lớp giấy gói cho cái ác.

Tình yêu là lớp giấy gói của cái ác [Câu chuyện phụ 1 (Hạnh phúc)]














Nếu Soonyoung không đi tìm Jihoon thì sao?
[Có sự góp mặt của Soonyoung, người đã không về nhà]


.
.
.
.




















- Góc nhìn từ trên cao của Ji-hoon -

Jihoon: Hức hức, nức nở, nức nở, nức nở... nức nở

Jihoon: Nếu cậu thực sự không đến, thì cậu thật sự...

Jihoon: Cậu ghét nó... Giờ thì cậu thực sự sẽ kết thúc nó đấy.

Jihoon: (siết chặt)

thịch-


“Ôi!!! Có người ngã rồi!! Gọi ngay số 119!!!”

.
.
.











Tiếng chuông điện thoại reo liên hồi mệt mỏi

Nhấp chuột

Bác sĩ: Anh/chị có phải là bạn của Lee Ji-hoon không?

Sunyoung: ...Vâng, anh là ai?

Bác sĩ: Bệnh nhân Lee Ji-hoon vừa tự tử bằng cách nhảy từ trên tòa nhà xuống...

Sunyoung: Cái gì?!

Bác sĩ: Lee Ji-hoon đã cố tự tử bằng cách nhảy từ một tòa nhà.
Hiện đang được điều trị tại bệnh viện.

Sunyoung: Bệnh viện ở đâu?

Bác sĩ: 💖💙Đây là bệnh viện

Soonyoung: Em đi ngay đây..!










.















-Ji-hoon bất tỉnh-


“Đứa trẻ đó bỏ rơi cậu vì cậu quá tệ.”

“Đó là vì anh quá bất tài!”

“Tôi sẽ không nhìn mặt thằng bé đó nữa!!”

“Tôi phát ngán với anh rồi. Biết làm sao được khi cả hai chúng ta đều chán nhau chứ?!”







“Đi theo tôi”












.
.
.



















-bệnh viện-

Soonyoung: Đây có phải là phòng của Jihoon không?

Y tá: Vâng, chị có thể vào.

.
.



Soonyoung: ...Cậu là Jihoon phải không?

Soonyoung: Jihoon mà tôi biết...?

(rùng mình)

Sunyoung: (nắm chặt tay) Em xin lỗi, làm ơn tỉnh dậy đi.

Soonyoung: Tôi sẽ canh thời gian. Nếu bác sĩ không tỉnh lại trong vòng hai tuần,

Sunyoung: ... Đúng vậy

Sunyoung: Vậy tôi sẽ đo thời gian trong hai tuần.

Sunyoung: Cho đến lúc đó, em sẽ luôn ở bên cạnh anh...

.
.
.
.






















2 tuần sau


Bác sĩ: Chúng tôi phải cho anh đi rồi, Người bảo vệ!!

Sunyoung: ...Chỉ còn hai tuần nữa thôi, chỉ còn hai tuần nữa thôi...

Bác sĩ: Đây thực sự là ca cuối cùng rồi.

Soonyoung: Jihoon... sao anh vẫn chưa tỉnh dậy?
Tôi nhớ bạn nhiều lắm


.
.
.
.















2 tuần sau


Bác sĩ: Tôi thực sự muốn đi ngay bây giờ.

Soonyoung: ...Tôi xin lỗi, bác sĩ. (Nói với Jihoon)
Tôi còn một điều cuối cùng muốn nói...

Bác sĩ: Hãy báo cho chúng tôi biết khi nào bạn hoàn thành.

Sunyoung: Vâng...

.
.
.


Soonyoung: Jihoon, anh biết em yêu anh rất nhiều mà, đúng không?

Sunyoung: Dạo này tôi suy nghĩ rất nhiều...

Sunyoung: Hãy thử nghĩ từ góc nhìn của chính bạn xem sao.

Sunyoung: Tôi tự trách mình...

Soonyoung: Chắc là em thật sự phải để anh đi rồi... (nức nở)

Sunyoung: Hức hức… thở dài… ừm… thật sự…

Sunyoung: Em muốn nói không mà không khóc ở cuối...

Soonyoung: Thật sự, cậu có thể yên nghỉ rồi. Tớ sẽ không khóc nữa.

Soonyoung: Em yêu anh, tình yêu đầu tiên và cũng là cuối cùng của em.

.
.


Bác sĩ: (chậm rãi che tấm vải lại) **/**/20XX...

Giật mình-

bác sĩ: ..?!?!

Jihoon: Ugh... à, đau quá!

Bác sĩ: .. (đặt miếng vải xuống)

Bác sĩ: Có bao nhiêu cái này vậy? (Trước mắt Ji-hoon)
(Vẫy hai ngón tay)

Jihoon: Tất nhiên là hai rồi...

Bác sĩ: Ừm... Tôi sẽ kiểm tra cho anh/chị một lát.

Bác sĩ: Vui lòng đi theo người giám hộ.

.
.
.














Sau khi kiểm tra sức khỏe

Soonyoung: Bác sĩ, Jihoon có thể xuất viện được không ạ?

Bác sĩ: Vâng. Mời quý vị về nhà nghỉ ngơi.

Soonyoung: Cảm ơn bạn rất nhiều..! Cảm ơn bạn rất nhiều.!

Bác sĩ: Tôi chỉ đang làm nhiệm vụ của mình thôi.

Soonyoung: Vậy thì tạm biệt nhé..! Cảm ơn vì sự nỗ lực của mọi người!!

.
.
.














-căn nhà-


Jihoon: Hừ..! Cậu nghĩ tôi sẽ chấp nhận lời xin lỗi của cậu sao?

Sunyoung: Ahhh~~ Chỉ lần này thôi, Jihuna… Sau đó tớ đi nhé?

Jihoon: Hả... Hả? Không phải thế này... Đừng đi ra ngoài!!

Soonyoung: Hehe, mình xin lỗi vì không biết, đó là Jihoon của chúng ta.

Jihoon: Không, anh yêu em.

Soonyoung: Em cũng yêu anh.

.
.
.


Tuy nhiên, sau đó chúng tôi đã cãi nhau.
Tôi đã nhận nuôi một đứa con và sống rất hạnh phúc.





.
.
.




















Lời nhắn của tác giả😆

Ôi, kết thúc của câu chuyện này cũng thật buồn.
Hãy chờ chút nhé!! Mình đã rất cố gắng làm cái này, nên mong các bạn đọc kỹ nhéㅠ
Ừm, có vẻ hơi đột ngột quá... haha