"Yedamiiee".
Tôi nghe thấy tiếng mẹ la hét từ tầng 1.
"Dậy đi, chuẩn bị ngay, 2 tiếng nữa chúng ta sẽ ra sân bay."
Tôi vừa nhớ ra rằng hôm nay chúng ta sẽ đến nhà bà ngoại để nghỉ hè.
"Vâng, trong 5 phút nữa," tôi trả lời.
Tôi thức dậy với một nụ cười nhẹ, đúng vậy, đã lâu rồi tôi chưa đến nhà bà ngoại vì khoảng cách xa. Gia đình tôi sống ở Seoul, còn bà ngoại tôi sống ở đảo Jeju.
Tôi đang chuẩn bị đóng gói đồ đạc để mang theo trong kỳ nghỉ. Tôi im lặng một lúc khi nhìn thấy một trong những bức ảnh trên bàn học. Đó là bức ảnh kỳ nghỉ hè năm tôi 5 tuổi, đúng vậy, đó là lần cuối cùng tôi đến nhà bà ngoại. Trong ảnh, tôi đang nắm tay một cô bé trạc tuổi mình. Mẹ luôn kể với tôi rằng trong kỳ nghỉ hè năm đó, tôi rất nhanh chóng thân thiết với cô bé ấy. Mẹ gọi cô bé bằng tên "Kimi". Mẹ luôn hào hứng khi kể về Kimi, nhưng trong ký ức của tôi, tôi không nhớ Kimi rõ ràng lắm.
Khi làm xong việc, tôi sẽ xuống ăn sáng.
"Chào buổi sáng, chàng trai đẹp trai của mẹ."
"Chào buổi sáng mẹ xinh đẹp nhất của con," tôi đáp lại kèm theo một cái nháy mắt.
"Ăn sáng nhanh lên, mẹ sẽ gọi taxi."
"Vâng, thưa thuyền trưởng," tôi đáp lại.
Sau khi ăn sáng xong, tôi chụp ảnh tự sướng trước gương.

"À, đây mới là cảm giác của một người đẹp trai."
Chiếc taxi đã đặt trước đến. Tôi lập tức chất hết vali vào cốp xe.
Kỳ nghỉ ở Yedam sẽ tiếp tục như thế nào?
Chờ tập 2 nhé 😆
