một ngày không còn là chúng ta

2.

Tự nhiên mình nghĩ như thế này nè. Hộp quà màu tím hôm qua Bangtan nói 19 năm sau sẽ được mở ra.

Mình nghĩ đến 19 năm. 19 năm cậu ấy vẫn là người mình thương ngày nào. Cậu ấy vẫn đi trên con đường cậu ấy yêu. Mình vẫn đồng hành cùng cậu ấy. Chẳng còn là những bài nhạc chậm rãi, lời bài hát đầy tâm sự và chất giọng trầm ấm nữa mà là những bức ảnh đầy nghệ thuật, đầy suy tư mà mãi mình chẳng thể hiểu tường tận nó nữa thì sao. Lúc đó dù có công việc hay phải chăm lo cho gia đình, mình vẫn cứ miệt mài dành thời gian vào những ngày nghỉ, lên gallery online của cậu ấy để xem tác phẩm mới hay rối tinh rối mù tìm cách mua vé rồi rong ruổi khắp nẻo đường để tìm nơi tổ chức triển lãm ảnh của cậu ấy. 

Thế là chúng ta cùng lớn lên, chúng ta cùng trưởng thành, chúng ta cùng thay đổi. Biết đâu ngày đó cậu ấy chẳng còn là thần tượng vệ sĩ vây kín nữa mà chỉ là một nhiếp ảnh gia rất đời thường. Một ngày đi lang thang trên phố ở nơi nào đó xa lạ, bắt gặp chàng trai mình thương thì mình sẽ làm gì. 

Mình đã nghĩ đến việc rút lui nhưng chẳng thành. Càng ngày chỉ càng yêu thích cậu ấy hơn, thương cậu ấy nhiều hơn một chút. Nói là sở thích cũng không phải vì mình có thể bỏ chứ cậu ấy mãi mình chẳng thể nào không quan tâm. Mình chỉ mong 19 năm sau, mình vẫn luôn nhớ đến cậu ấy, đồng hành cùng cậu ấy để rồi biết đâu tình cờ được gặp cậu ấy, mình có thể tự hào rằng người mình thương đã tuyệt vời đến thế nào.

Viết ngày 20/09/2020
Vui lòng không đăng lại.