
Yoongi đã mở ra một cánh cửa mới để tôi có thể khám phá những vấn đề của anh ấy, tôi đang cố gắng ghi nhớ những thông tin mới về anh ấy. Điều tốt là, anh ấy không còn đẩy tôi ra khỏi nỗi đau của mình như trước nữa. Tôi chưa sẵn sàng đón nhận tất cả những thông tin đó, hôm nay tôi không được biết nhiều chi tiết và tôi thấy mừng... vì không muốn tưởng tượng anh ấy làm những điều mà tôi thực sự không thích.
Anh ấy đã thay đổi những cảm xúc ngây thơ của mình thành điều hoàn toàn trái ngược, cho đến khi làm tổn thương người thân yêu và tự uốn nắn lại con đường của mình, để không lặp lại sai lầm tương tự trong tương lai. Điều đó đôi khi gây rắc rối, ban đầu anh ấy hành động thẳng thừng và tự tin khiến tôi gặp rắc rối, sau đó lại trở nên xa cách và khép kín. Có phải tôi hay chính ánh mắt của anh ấy đã thu hút sự chú ý của tôi? Dù anh ấy làm gì, nó cũng có tác động đến tôi... tôi không thể nào quên được anh ấy.
Tôi bước ra khỏi phòng tắm nhanh chóng... chẳng ai bảo tôi phải nhanh lên cả, nhưng dạo gần đây cả tôi và anh ấy đều nhận thấy có điều gì đó không ổn, nhưng không thể tìm ra nguyên nhân. Tôi mở cửa sổ để hơi nước thoát ra ngoài, rồi bắt đầu thoa kem dưỡng thể để có được làn da mịn màng mà Yoongi rất thích.
Yoongi lớn tiếng nên tôi cố gắng không để người khác nghe thấy, chồng tôi có vẻ khó chịu, giọng nói kia thì quen quen nhưng tôi đang cố gắng mặc quần áo trong im lặng và không nghĩ đến giọng nói bí ẩn đó nữa.
Tôi nhìn quanh và lấy vài thứ ra khỏi tủ dưới bồn rửa, rồi cẩn thận chui vào trong. Không gian khá hẹp nhưng tôi không để ý, chỉ im lặng và chờ đợi. Tim tôi đập nhanh khi nghe thấy Yoongi hỏi, người đàn ông đó đang hỏi tìm tôi, tại sao? Tôi sợ hãi khi ông ta mở cửa... nghĩ rằng ông ta sẽ bắt đầu lục soát khắp nơi nhưng Yoongi đã lập tức đưa ông ta ra ngoài.

- Ana? ... Em không phải Người Nhện... người điên đó sẽ không nhảy qua cửa sổ đâu... không thể nào... tình yêu? Em đang ở đâu? Đừng làm anh sợ... - anh ấy nói khẽ.
- Yoongi... mở cửa giúp em với... hình như em bị kẹt rồi - Tôi nói và đẩy cánh cửa tủ ra nhưng không đủ sức để tự mình ra ngoài... tuyệt vời, giờ thì tôi bị kẹt ở đây rồi... ý tưởng tuyệt vời đấy, sao tôi lại quyết định trốn chứ?
- Chờ đã... chào bạn... tư thế thú vị đấy - anh ấy trêu tôi.
- Chuyện này không vui chút nào, không thể di chuyển được, đồ đạc ở đây nhiều quá! - Tôi phản đối.
- Anh muốn dành chỗ cho em trong tủ quần áo của anh, đồ của anh phải để chỗ khác, cẩn thận nhé... trước tiên là đôi chân của em yêu dấu - anh ấy giúp và tôi cảm nhận được bàn tay mềm mại của anh ấy thay vì tấm ván cứng của đồ nội thất khi tôi đập đầu vào đó.
- Xin lỗi... bạn có bị thương không? - Tôi hỏi.
- Không... còn anh thì sao? - Anh ấy kiểm tra tôi từ đầu đến chân.
- Em không sao... chuyện đó là sao vậy? Sao anh ấy lại hỏi tìm em? - Em hỏi và hôn nhẹ lên má anh ấy để anh ấy ngừng nhìn em chằm chằm.
- Tôi không biết, tôi chỉ thắc mắc tại sao... không bao giờ nghĩ anh ta lại vào đây... Tôi sợ anh ta sẽ thấy em khỏa thân... Em có nghe thấy tôi nói không? - Yoongi hỏi.
- Cậu có vẻ khó chịu và không thoải mái khi trả lời anh ta, nên tớ đã trốn vào đó, cảm ơn cậu đã cố gắng bảo vệ tớ... nhưng anh ta thực sự đã đi quá giới hạn rồi - Tớ ôm anh ấy và Yoongi hôn lên cổ tớ rồi ôm lại tớ.
- Ừ... dạo này ai cũng hành động kỳ lạ, nhưng sao không ai nói cho chúng ta biết chuyện gì đang xảy ra? Họ có ảnh của gã đang cố gắng tìm vị trí của chúng ta nhưng nhóm của tôi nghĩ ai đó đã thuê hắn, vì hắn chỉ xem vào giờ quy định và không làm gì với thông tin đó cả. Không ai trong chúng ta nhận ra gã đó, nên có lẽ hắn không quen biết chúng ta... anh nổi tiếng, còn tôi thì sao? Mục đích của việc tìm kiếm vị trí của cả hai chúng ta là gì? - Tôi bình luận
- Chúng ta hãy nói chuyện với đội của cậu về người quản lý đó để họ kiểm tra xem anh ta có đang giúp ai đó tìm ra cậu không... Đôi khi tôi lo lắng rằng trong số nhân viên an ninh của chúng ta có một số người bạn của Lee - Yoongi cố gắng an ủi tôi.
- Anh ta nên tự giải quyết mọi vấn đề với cảnh sát, nếu có chuyện gì khác xảy ra thì cảnh sát phải báo cho chúng tôi... và chẳng ai nói gì với chúng tôi cả, chỉ là lực lượng an ninh của anh ta đang tăng cường hơn thôi. Ai có thể tưởng tượng được anh ta lại lạm dụng các cô gái trong công ty chứ?... Tôi không hiểu sao anh ta lại ở lại công ty lâu như vậy, còn tất cả các cô gái đứng sau yêu cầu đó lại rời khỏi công ty - tôi nói, tôi không muốn nghĩ về anh ta nữa.
- Cậu không tham gia vào vụ đó nên anh ấy không thể trách cậu được, nhưng lạ là không ai nói cho chúng ta biết tin tức gì về chuyện đó cả. Cậu nghĩ chúng ta có nên hỏi về chuyện đó không? - Yoongi hỏi.
- Luật sư nói với tôi rằng quá trình xét xử sẽ diễn ra chậm chạp. Big Hit giờ là một công ty lớn, họ đã yêu cầu anh ta khai báo về tội danh liên quan đến âm nhạc của tôi gần đây... hiện cảnh sát đang điều tra anh ta, họ sẽ phân tích mọi hành động của anh ta tại công ty để xem đó có phải là tội danh duy nhất hay không... yêu cầu mới về lạm dụng tình dục và lạm dụng quyền lực càng làm tăng thêm sự nghi ngờ về anh ta. Không ai nói cho chúng tôi biết liệu anh ta có bị bắt vì những việc đó hay không, Lee chắc hẳn đã có đủ rắc rối để lên kế hoạch cho một tội ác khác chống lại tôi hoặc chúng tôi rồi.
- Tớ cũng hy vọng vậy... Tớ không muốn ai làm hại cậu cả. - Yoongi nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên... anh ấy nói muốn bảo vệ tôi... hi vọng không có chuyện gì đến mức đó.
Ảnh đại diện của Taehyung:

- Ái chà...! Trông đau quá... sao cô ta lại hành hạ họ thế? - Jin hỏi.
- Họ là những thực tập sinh nhảy kém nhất và đã nhờ cô ấy làm giáo viên hướng dẫn cho bài kiểm tra tháng này, không muốn lại đứng cuối bảng nữa, họ hơi tuyệt vọng và cô ấy là giáo viên duy nhất mà họ chưa từng thử... ừm... - Suga nói
- Họ có bài biên đạo nào vậy? ...vì hiện giờ tôi chẳng biết họ đang làm cái quái gì cả - Jungkook nói.
- Tôi không biết, họ chỉ đang khởi động thôi và bây giờ họ sẽ được giao nhiệm vụ... đó là lý do tại sao tất cả họ đều ở đó... trong một tuần nữa họ phải thể hiện những gì họ đã được học qua khóa huấn luyện của Baika... đây là lần đầu tiên cô ấy được giao trách nhiệm trong công ty chúng ta.

- Các em phải chuẩn bị ba bài hát. Một bài do chúng ta chọn, phải giống hệt bản gốc, một bài khác do cả nhóm lựa chọn, ít nhất phải thể hiện được những phần quan trọng trong vũ đạo nếu có từ bản gốc… hãy báo cho tôi biết khi nào các em có gì để trình diễn. Bài cuối cùng là do giáo viên hướng dẫn lựa chọn với vũ đạo riêng… lần này chúng tôi nhận được rất nhiều yêu cầu được làm việc với giáo viên hướng dẫn nên chúng tôi sẽ không tách nam nữ, vì nhóm của các em đông nhất. Số lượng thành viên trong các đội hình đều khác nhau, nên chúng tôi quyết định làm theo cách này, hơn nữa cũng sắp đến mùa thi nên các em phải đến trường - biên đạo múa của chúng tôi nói, tính cách của các em sẽ được đánh giá.
- Tôi hiểu rồi, hạn chót là khi nào vậy? - Baika hỏi khi giúp các em nhỏ giãn cơ.
- Trước tiên chúng ta sẽ cùng nhau xem lại phần vũ đạo, và khi tất cả các nhóm đã được hướng dẫn xong, chúng ta sẽ thảo luận về lịch tập luyện để tất cả các nhóm đều có cùng thời gian và cùng lượng hướng dẫn. Một số bạn được phép ở lại lâu hơn những bạn khác, nhưng chúng ta sẽ cố gắng sắp xếp thời gian sao cho công bằng... Các bạn càng chọn bài hát mình thích sớm càng tốt - biên đạo múa nói khi bước ra khỏi phòng.
- Tôi sẽ đi gọi đội đặc nhiệm của mình hôm nay... còn cậu đang làm gì vậy? Ờ... thôi kệ, ngồi xuống đó và đừng làm phiền tôi.
- Wow, BTS đến rồi!!... tất cả các thành viên!! Mình không thể tin được!! - Họ rất ngạc nhiên khi thấy chúng mình.
- Cậu đang làm gì ở đây vậy? Cậu không bận lắm sao? - Bé gái vừa nói vừa khoanh tay ra sau lưng và vươn vai nhẹ.
- Chúng tôi đang thu âm ở phòng thu màu trắng bên cạnh, có thứ cần sửa chữa... nên chúng tôi có chút thời gian rảnh - Namjoon nói.
- Chúng ta thật may mắn!! - Một số bạn nhỏ hơn đã reo hò và sau đó cảm thấy xấu hổ.
- Sao các con không tự giới thiệu bản thân với họ? Họ sẽ chào hỏi các con nếu các con gặp nhau ở công ty hoặc trên các chương trình truyền hình - Baika gợi ý với các em và các em bắt đầu làm ngay.

- Chương trình truyền hình ư? Có vẻ hơi sớm nhỉ? Chúng ta hoàn toàn có thể vượt qua bài kiểm tra đánh giá mà... - Các em nói.
- Các em đang nỗ lực hết mình ở đây, sao lại nghĩ rằng việc đạt được thành công như làm việc tại đài truyền hình là quá sớm? - Baika đang giúp những đứa trẻ tội nghiệp ấy, những đứa đang thất vọng vì đứng cuối danh sách... chúng không nhớ có bao nhiêu người đã không được nhận vào vị trí mà chúng đã có sau buổi thử giọng.
Ảnh đại diện của Hoshi:
- Nhìn kìa, Baby sẽ là một trong những người hướng dẫn... ừm, may mắn là cô ấy được bổ nhiệm đầu tiên đấy - Scoops nói khi xem tài liệu chúng tôi nhận được về các nhóm mà chúng tôi sẽ đánh giá vào tuần tới.
Tôi vội vàng đọc lại bản sao của mình để tận mắt chứng kiến.
- Cơ hội để cậu không cư xử như một kẻ điên vì cô ấy đấy - Woozi trêu chọc. Tôi định trêu chọc cậu ấy thì biên đạo múa đến chỗ chúng tôi.

- Mọi người đã sẵn sàng chưa? Ai cũng đã có bản sao hồ sơ chưa? - biên đạo múa hỏi.
- Vâng, chúng tôi nhận được ngay khi đến nơi... Mọi thứ đã sẵn sàng chưa?
- Ừ... chúng tôi có một số khách không mời mà đến, cô gái đó có quá nhiều bạn bè trong công ty này... xin lỗi vì sự bất tiện.

- Cô ấy không thường xuyên đến đây, tôi cũng cố gắng gặp cô ấy khi cô ấy ở công ty nữa - Woozi thừa nhận mình là một trong những thần tượng bất ngờ thân thiết với cô ấy.
- Cứ mặc kệ họ đi... chắc họ đang chán lắm, nếu không quay được cảnh của họ ngay thì thôi, dù sao thì chúng ta đi thôi... trước tiên chúng ta đã sắp xếp xong việc với nhóm của cô ấy để nhanh chóng tiếp tục - biên đạo múa nói.
- Cô ấy giỏi thật sao? Nhóm của cô ấy đông lắm, liệu cô bé đó có thể quản lý được nhiều trẻ con như vậy không? - Scoops hỏi khi chúng tôi đi theo anh ấy.
- "Đứa bé này là một con quỷ có siêu năng lực, rồi bạn sẽ thấy... nào, chuyện này sẽ rất buồn cười đấy," anh ta nói.

- Chắc chắn là mấy bà cô rồi, họ không để cô ấy yên đâu - tôi khẽ nói.
"Cô ấy đã ở trong đội đó từ khi đến đây, đó là nhóm mà cô ấy làm việc cùng, khoảng thời gian cô ấy gắn bó lâu nhất là với họ," Woozi nói.
Góc nhìn/hình ảnh của em bé:

- Nếu chúng tôi làm phiền, anh có thể đuổi chúng tôi ra bất cứ lúc nào... - người yêu dấu của tôi nói.
- Trời ơi! Cô ấy không dám đâu! - một cô gái nói và tôi bật cười.

- Bé ấy rất ngoan, bé sẽ cho chúng ta cơ hội để cư xử tốt... nhưng đừng chọc giận bé, bé ấy đáng sợ lắm đấy - Jungkook trêu chọc
- Cậu làm cô ấy tức giận à? - một người hỏi.
- Không! Anh thích cô ấy lắm vì điều đó, chỉ một chút thôi (Jungkook cười toe toét, làm tan chảy trái tim cô gái tội nghiệp kia) phải không công chúa? - Tôi làm bộ làm bộ của mình một cách kịch tính.
- Thỏ con à! Ta đang nói chuyện với ngươi đấy! - Cậu ta nói khiến mọi người bật cười.
- Hết tiệc rồi, ngồi xuống hoặc ra ngoài đi... mấy anh em vào trong đi.

- Ái chà!... Mười bảy!! Trời ơi!! Chỉ có ba người thôi sao?? Có lẽ các nhóm khác sẽ gặp được các thành viên khác?? - mọi người đồng thanh nói.
Tôi thấy ông Son có vẻ khó chịu, nên tôi nhanh chóng lấy tay che miệng huýt sáo để thu hút sự chú ý của họ, đồng thời đưa tay lên cổ để họ hiểu là nên ngừng nói nhảm và tôi cũng xin lỗi vì sự bất tiện.
- Ừm... chắc chuyện này sẽ lặp đi lặp lại với mỗi nhóm thôi... Mình đau đầu quá. Được rồi, tháng này họ sẽ đánh giá cậu, cùng với những người quen thuộc... ý mình là Pdogg, CEO của chúng ta... và tất nhiên là cả mình nữa. Mình biết đánh giá mỗi tháng rất khó, nhưng chúng ta phải giúp cậu tiến bộ chứ chỉ học thôi thì chưa đủ. Hãy nghiêm túc nhé... bài hát cậu phải học là... "Cheers" - anh ấy tiếp tục nói nhưng mình thầm chửi rủa, phải thật chính xác, vậy là ba thực tập sinh phải hát chính cả bài và mình biết rất ít về khả năng của họ... Nếu họ chọn hoặc cạnh tranh nhau... chúng ta sẽ không đủ thời gian để chuẩn bị thứ gì đó thay đổi kết quả đánh giá của họ... chết tiệt!

- Hãy cùng nhau thực hiện MV, xem ai có thể nắm bắt được nhiều nhất chỉ bằng cách nhìn... Em yêu, em đã xem vũ đạo chưa? - Ông Son hỏi... Lúc đầu ông ấy khá nghiêm khắc với tôi, nhưng giờ thì ông ấy cũng ngọt ngào như hầu hết các thành viên khác trong ê kíp BTS vậy.
- Mình chỉ xem MV lúc mới phát hành thôi, dạo này mình không có thời gian xem hết các động tác vũ đạo mới như trước nữa.
- Vậy thì chúng ta hãy trình chiếu bài nhảy trước đã... phải là bài nhảy chính xác nhất mà cậu có thể dạy cho họ... lát nữa chúng ta sẽ tập thêm vài động tác nữa, trước tiên tôi muốn xem họ nắm bắt các động tác nhanh đến mức nào. Hoshi, cậu có thể giải thích cho họ chúng ta sẽ làm gì tiếp theo trong khi Baby chuẩn bị máy tính được không?
- Tất nhiên, chúng tôi muốn xem bạn học vũ đạo nhanh đến mức nào, chúng tôi sẽ quyết định vị trí của bạn và sẽ liên tục quan sát quá trình luyện tập... có thể người được chọn vào vị trí chính sẽ trở thành vũ công phụ vào thời điểm đánh giá, nhưng... điều quan trọng là bạn có thể tái hiện lại vũ đạo mà chúng tôi đã hướng dẫn một cách chính xác nhất. Để bạn tỏa sáng, chúng tôi quyết định cho bạn nhiều cơ hội hơn, một là do nhóm lựa chọn và sau đó là do huấn luyện viên lựa chọn. Hãy nhớ rằng bạn có thể loại bỏ những động tác bạn không thích khỏi bài hát, nếu bài hát không có vũ đạo cố định, thì vũ đạo của bạn và vũ đạo mà huấn luyện viên chọn phải hoàn toàn là sáng tác riêng của bạn.
- Xong rồi - Tôi khẽ nói khi anh ấy dường như đã kết thúc bài phát biểu của mình.
- Tuyệt vời, hãy kiểm tra bản chiếu trước khi phát, mọi người chú ý, đây là một phần đánh giá của các bạn, cả tuần này, mọi việc các bạn làm và nói - Ông Son chỉ tay về phía máy quay.
Tôi tập trung vào video và đứng phía sau Yoongi, tay đặt lên vai anh ấy, còn anh ấy hơi tựa vào tôi.
- Được rồi, đây là những gì bạn có để tham khảo, giờ hãy thử với MV và cả phần nhảy của nghệ sĩ gốc nữa, Baby you have to dance too, Hoshi's part.
- Vâng, thưa ông.
- Bạn có thể nhấn nút phát được không? - Tôi yêu cầu Yoongi.
- ừm... - anh ta thở dài, ngồi xuống trước máy tính và tua lại video.
P/V của Scoops:

Nhìn cô gái mà Hoshi không thể quên, tôi hiểu rằng cô ấy rất xinh đẹp, là một người tốt bụng, cô ấy luôn gửi lời chúc mừng mỗi khi chúng tôi đăng tải công việc mới và một số người bạn của tôi đã trở nên thân thiết hơn với cô ấy.
Tôi nghe nói rằng trong bữa tiệc lần trước chúng tôi được mời, cô ấy đã có những hành động không đứng đắn với Suga, tôi không muốn hỏi về chuyện đó, và Hoshi tối hôm đó say đến nỗi không nhớ hầu hết mọi việc.
Có lẽ đó là lời nói dối rằng cô ấy đã kết hôn, nếu không thì tôi không hiểu sao không ai nhận ra... Tôi đã nghe những lời đồn đại về cô ấy nhưng, thành thật mà nói, chúng ta cố gắng không dễ dàng tin vào những lời đồn thổi đó.

- Nào, mọi người phải cố gắng xem mình đã học được bao nhiêu rồi đấy - biên đạo múa nói với các học viên.
- Điều đó là không thể, quá khó đến nỗi không ai có thể học được gì chỉ bằng cách xem một lần... dường như dù chúng ta có làm gì cũng không quan trọng... chúng ta sẽ lại đứng cuối bảng xếp hạng thôi - bọn trẻ rất nản chí khi nghe những lời nhận xét đó và thái độ không muốn cố gắng của chúng thể hiện rõ.
- Đó là điều có thể rèn luyện được, giống như bất kỳ khả năng nào khác, đừng lo lắng, bài tập này chỉ để đo lường khả năng ghi nhớ của bạn thôi. Thời gian bạn lãng phí vào việc suy nghĩ những thứ khác và tự hỏi "việc này khó quá", não bạn đã mất tập trung vào các bước... Nào, chúng ta làm lại nhé, nhìn họ, làm theo họ, đừng nghĩ đến bất cứ điều gì khác, chỉ tập trung vào âm nhạc và các động tác thôi. - Baby nói, đặt họ đứng sang một bên phòng và nhìn vào gương.
- Sẵn sàng chưa? Hobi, hãy đánh giá Baby và nghiêm khắc với cô ấy nhé - Biên đạo múa yêu cầu.
- Cô ấy nhảy giỏi hơn tôi - anh ấy thừa nhận và tôi nhìn cô ấy qua tấm gương trong không gian mà cô ấy đã tạo ra cho chúng tôi, có lẽ cô ấy thực sự cần thiết cho công ty.
- Bạn phải học cách đánh giá cả những người tài năng nữa, bạn quá dễ dãi khi thích cách ai đó nhảy, những lời nhận xét của bạn đôi khi không giúp ích gì sau đó và hãy nhớ rằng cô ấy đến từ một chuyên ngành khác với bạn - biên đạo múa nói.
Ảnh đại diện của Hoseok:

- Tớ sẽ cho cậu điểm cộng vì không ăn mặc như người vô gia cư - tớ nói đùa đấy.
- Vậy thì tôi phải chắc chắn là cô không còn nhớ cách viết nữa, tôi là một chiến binh đấy - cô ấy nói khi vào tư thế sẵn sàng.
Baika đã nhảy rất tốt theo các động tác trong MV, nhưng biên đạo múa yêu cầu cô ấy nhảy tự nhiên hơn, như thể đó là bài hát của chính mình, vì không có thực tập sinh nào dám cử động mà chỉ nhìn cô ấy hoặc các thần tượng qua gương với vẻ kinh hãi. Họ sợ đến nỗi Sungdeuk bực mình, dù im lặng, và vẫn yêu cầu cô ấy nhảy nhiều hơn nữa.
- Tôi không biết cậu sẽ làm thế nào để tiến bộ chỉ trong một tuần, nhưng với thái độ này đối với việc nhảy múa, sẽ chẳng thay đổi được gì cả - Son Sungdeuk nói.
- Nhưng thưa ngài... làm sao chúng tôi có thể nhảy được nếu không biết các động tác? - một người hỏi.
- Không biết các động tác à? Động tác này... động tác này... em chưa từng làm trước đây sao? Đây không phải là lần đánh giá đầu tiên của ai cả, tôi chỉ muốn xem em có thể tiếp thu được bao nhiêu từ việc chỉ quan sát thôi. Không ai thực sự cố gắng, Baby đã cố gắng hết sức, đây cũng là lần đầu tiên em ấy học vũ đạo nhưng em ấy đã chú ý, học được hầu hết các động tác, thậm chí còn nắm bắt được một số chi tiết... sử dụng các giác quan của mình để nắm bắt thêm chi tiết khi các Thần tượng nhảy bên cạnh. Dù sao thì tôi sẽ quay lại sau với hướng dẫn, em cứ ở đây một lát, tôi sẽ đi với nhóm tiếp theo trước - biên đạo múa của chúng tôi rời khỏi phòng ngay lập tức và tỏ vẻ khá không hài lòng.

- Đừng căng thẳng, bài kiểm tra nhằm mục đích xem bạn cần cải thiện ở điểm nào chứ không phải là để đạt điểm tuyệt đối - Namjoon nói.

- Đúng vậy, ai cũng biết không phải tất cả thành viên trong nhóm đều là những vũ công tài năng, nhưng thật khó để thể hiện khả năng của mình trước mặt mọi người... Chúng tôi cũng từng ở vị trí của các bạn, lần sau hãy cố gắng lên nhé - Jin nói.

- Những người có kinh nghiệm nhảy múa khi gia nhập công ty chắc chắn sẽ có một số nhiệm vụ dễ dàng hơn, nhưng ban giám khảo cũng sẽ khắt khe hơn với họ, tương tự nếu kỹ năng của bạn là ca hát... bởi vì chúng tôi phải làm mọi thứ... người hâm mộ phải tin rằng mọi thứ đều hoàn hảo trong suốt buổi trình diễn của chúng tôi... sau đó chúng tôi có thể phải đối mặt với hàng triệu tình huống khác nhau - Jimin nói.

- Đừng sợ, em đến đây để học mà. Anh nghe nói em nhờ Baby dạy em... cô ấy giỏi nhưng không thể truyền cho em ý chí muốn tiến bộ, đó là việc của em đấy. - Taehyung nói thêm.
- Đừng giảng giải cho họ, họ sẽ làm tốt thôi với sự giúp đỡ của Baby - tôi nói.

- Thấy chưa? Sẽ chẳng ai ăn thịt cậu đâu - Woozi nói.
- Có lẽ tôi sẽ làm vậy - Hoshi đã đùa giỡn
- "Đúng vậy, chúng tôi chỉ muốn giúp các bạn tiến bộ, chứ không muốn làm ai đó xấu hổ nếu có chuyện gì không ổn", Scoops nói thêm.
Góc nhìn/hình ảnh của em bé:

- Này, giờ cậu đang ở đây rồi... các cậu có nghe nói Yoongi sắp làm một chương trình trên kênh YouTube của nhóm không? Có ai muốn thử không? - Tôi đột nhiên hỏi.

- Không có gì to tát cả, chỉ là một bữa ăn và trò chuyện, uống đồ uống tùy thích... và nếu bạn muốn quảng bá gì đó cũng được... chúng tôi chưa bao giờ nổi tiếng khi đi diễn để quảng bá âm nhạc, nên tôi nghĩ sẽ thật tuyệt nếu có thể thoải mái giải thích về điều này với người hâm mộ - Yoongi nói đừng gây áp lực cho ai cả.

- Sẽ rất tuyệt nếu được gặp bạn... chỉ cần sắp xếp thời gian thôi, nhưng tôi sẽ không bỏ lỡ cơ hội này đâu - Woozi nói.
- Cô ấy hỏi có vẻ hơi ngạc nhiên đấy - Scoops nói.
- À, Baby lúc nào cũng giúp đỡ mà không cần ai bảo... mình có nên cho cô ấy vào đội không nhỉ? - Yoongi nói.
- Không... Tôi chỉ hỏi vì bạn không muốn gây áp lực buộc ai đó phải đi, nhưng bạn biết đấy, tôi là một người không biết xấu hổ, tôi sẽ mời bất cứ ai tôi gặp trên đường - Tôi mỉm cười
- Nếu cậu ở gần đó thì tớ sẽ đi, Hoshi nói.
- Vậy nếu rảnh thì có lẽ tôi có thể nấu gì đó, hoặc anh/chị thích gọi giao hàng hơn? - Tôi hỏi.
- À... nếu cậu nấu thì tớ nhất định sẽ đến - Jungkook nói.
- Thấy chưa?... Ai cũng sẽ muốn đi thôi. Cứ phát hành tập đầu tiên đi để nhiều người biết đến hơn và họ sẽ gọi điện để đặt vé - Namjoon nói.
- Ừ, vì cậu là khách mời đầu tiên nên biên tập viên bảo đó là thứ duy nhất dùng được... nhưng cuối cùng tớ lại ngủ quên trên xe vì rượu đó - Yoongi thừa nhận.
- Tốt chứ nhỉ? Tôi cũng không nhớ mình về nhà bằng cách nào nữa nhưng trong lúc thu âm tôi không cảm thấy say... chỉ đến sau đó thì tôi mới thấy say thôi - Namjoon nói.

- Liệu tôi có nên nhân cơ hội này để xin đổi lại thứ gì đó không? Vì cậu có vẻ rất quan tâm nên dự án nhỏ của anh ta cũng đã đạt được một số thành công nhất định... - Hoshi nói, nhìn tôi.
- Ừm... được rồi, để tôi nghe trước đã - Yoongi trả lời và tôi không biết phải nghĩ gì về điều đó.
- Tôi chỉ đùa thôi, nếu quản lý của chúng ta đồng ý thì tôi sẽ đi - cậu ấy nói, nhưng tôi nghĩ nếu Yoongi không đồng ý thì Hoshi cũng sẽ xin tôi một thứ gì đó.
