Lời thì thầm của thần linh

Lời thì thầm của thần linh

Bản thể này không bắt đầu bằng sự phô trương.
Nó bắt đầu vớiđịa điểm.

Một hõm đất – được mài nhẵn bởi bước chân, bởi mùa màng, bởi sự chờ đợi. Không phải nhà hát, cũng không phải đền thờ. Một bãi tụ họp cổ xưa được hình thành bởi sự sử dụng hơn là thiết kế. Mặt đất tự nhiên trũng xuống, tạo thành một cái lòng chảo rộng nơi dân làng tụ họp khi lời nói cần được truyền đi xa hơn khả năng của giọng nói.

Những bia đá đánh dấu đường đi nhô lên không đều từ mặt đất, bị cỏ và rêu bao phủ một nửa. Chúng không được chạm khắc với niềm kiêu hãnh, mà bằng sự kiên nhẫn. Những đường nét mờ nhạt chạy xuyên qua chúng—một số sắc nét và góc cạnh, số khác được làm mềm bởi mưa. Giữa chúng, vẫn còn dấu vết của chữ viết cổ:

Bảo vệ
Nhớ
Nút thắt không biến mất

Hãy bảo vệ. Hãy ghi nhớ. Mối liên kết này sẽ không bao giờ biến mất.

Gió luồn qua những đám cỏ cao ven thung lũng, mang theo mùi đất ẩm và khói củi. Phía trên tất cả, vùng đất dốc lên – một dải đá và cây xanh trải dài, tĩnh lặng. Vùng đất cao. Nơi quan sát.

Họ tụ tập mà không cần báo hiệu. Phụ nữ đến trước, rồi đến những người khác—người già, trẻ em đứng lảng vảng ở rìa. Không biểu ngữ. Không trang phục lộng lẫy. Nơi này không cần những thứ đó.

Họ đứng chân trần trên mặt đất, cảm nhận sức nặng của nó, cảm nhận ký ức về nó.

Âm thanh đầu tiên là tiếng thở.

Thấp. Đã đo lường. Đã chia sẻ.

Rồi bài hát bắt đầu vang lên—không phải hát xuôi mà là...được soạn thảoNhư thể chính trái đất đang thở ra qua chúng.

"Aa—ho—na... aa—ho—na…”

Âm thanh ấy cổ xưa, lâu đời hơn cả ngôn ngữ, được hình thành bởi những cái miệng đã học cách chịu đựng nhiều hơn là diễn đạt. Nó lan ra khắp khoảng trống, rồi hướng lên trên, về phía đỉnh đồi.

“Chúng tôi đã tỉnh dậy rồi,” họ nói – không lớn tiếng, nhưng đồng thanh.
“Chúng ta sẽ kiên cường.”

Ánh lửa leo lét trong những hố đất nông, ấm áp hơn là sáng sủa. Những khuôn mặt rạng rỡ rồi lại mờ dần. Có người còn trẻ. Có người đã mang âm thanh này lâu hơn cả ký ức.

“Chúng ta tiến lên phía trước—
Bởi vì bà ấy chưa bao giờ lùi bước."

Mặt đất đang lắng nghe.

“Ee—la—rae… ee—la—rae…”

Gió lặng hẳn, như thể tạm dừng để nghe thấy tên mình được xướng lên.

“Chúng tôi lang thang trong mê cung.”
Bước ngoặt thuộc về chúng ta.”

Tiếng tụng kinh trầm dần, lắng xuống lồng ngực.

“Không có cái kết hoành tráng nào cả—
chỉ việc giữ gìn cái tên thôi.”

Cái tên ấy len lỏi trong họ như một dòng chảy, không phải để khẳng định, cũng không phải để tôn vinh.

“Dii—oh—neh…”

Trên vùng trũng sâu, một điều gì đó to lớn đang chuyển biến.

Anh ta không thân thiết. Chưa bao giờ thân thiết cả.

Một bóng hình hiện lên trên nền trời đêm—một phần là núi, một phần là bóng tối, một phần là sự quan sát sống động. Những đường gờ như bờm sư tử bắt lấy những tia sáng yếu ớt nhất. Sự hiện diện của một con sư tử. Sự kiên nhẫn của một con rồng.Sư Tử Tháng Năm.

Ông ấy không xuống trần gian.
Anh ta không đến gần.

Anh ấy quan sát.

Giọng nói của những người phụ nữ nhỏ dần vì nghẹn thở.

“Chúng tôi kêu gọi Người,” họ thì thầm.
“Người quan sát ranh giới giữa các cõi.”

Trong khoảnh khắc đó, thế giới như ngừng lại - không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức.

Rồi câu trả lời xuất hiện.

Không chỉ là âm thanh đơn thuần, mà còn là áp lực, là sự chắc chắn, là cảm giác gì đó phía sau lồng ngực.

Tôi hiểu rồi.

Từ ngữ không tự di chuyển. Chúng đến nơi.

Sự nhẹ nhõm lan tỏa qua thung lũng như dòng nước tìm thấy chỗ bằng phẳng.

“Cô ấy không hề sợ hãi,” giọng nói lại vang lên, đều đều hơn.

“Vì vậy chúng ta không quay lưng lại.”

“Chúng ta đứng trên chính nơi mà cô ấy từng đứng,
không sợ hãi.”

Họ không nhìn thẳng vào anh ta. Tôn trọng không phải là khoảng cách—mà là...biết nên đứng ở đâu.

“Chúng ta tiến lên phía trước.”
Chúng ta sẽ kiên cường.”

Từ trên cao, Sư Tử Tháng Năm cúi thấp cái đầu to lớn của mình, vừa đủ để cả dân làng cảm nhận được sự chú ý của ông.

“Vậy thì bạn sẽ bị giam giữ.”
Sự hiện diện đó cho biết.
“Và cánh cổng vẫn còn đó.”

Gió lại thổi.
Những ngọn cỏ lại lay động.
Cuộc sống lại tiếp tục diễn ra một cách lặng lẽ.

Và câu chuyện bắt đầu—không phải bằng sự hào nhoáng, mà bằng một lời hứa được giữ từ xa.