[BL] NỬA ĐÊM NHIỆT ĐỚI
#10_Người anh trai tôi biết 1



김동현
-Hừ, đồ ngốc. Lẽ ra anh nên làm thế từ lâu rồi. Nói yêu tôi mà không giữ tôi bên cạnh thì có gì điên rồ chứ?

Dong-hyun vẩy nước biển lên mặt. Anh mỉm cười hạnh phúc, đôi mắt hơi nheo lại.

Chiếc khóa kéo bật mở nhanh chóng, phát ra tiếng lách cách. Dong-hyun nắm lấy tay anh và bước nhanh ra biển.


전웅
-Dong-hyun, em đã nghĩ về điều đó. Chẳng phải tình yêu thể xác cũng là tình yêu sao?


김동현
-Vậy thì chắc hẳn ba năm trước bà cũng rất yêu quý đứa trẻ đó.

Dấu chân của họ in hằn trên cát. Hơi nóng từ cát bốc lên trên dép khiến họ phải nhíu mày.


전웅
-Này, anh ta khác biệt. Tôi thậm chí còn không biết anh ta là ai.


김동현
-Bạn có biết tại sao tôi lại khó chịu hơn về chuyện đó không?


전웅
-À, vì sắp đến ngày kỷ niệm của chúng ta mà?


김동현
-Không. Tôi đã ngủ với anh vài ngày trước rồi. Tôi có tệ đến thế sao?


전웅
-Không, không. Lúc đó tôi chỉ hơi điên thôi.


김동현
-Việc đó đã qua rồi, vậy bạn còn làm gì nữa?

Donghyun khoác tay qua vai Woong.


김동현
- Nghĩ lại thì, chúng ta nên quyến rũ lẫn nhau. Anh nên khiến em yêu anh, và em nên khiến anh yêu em.


전웅
-Tôi nghĩ bạn sẽ hiểu ra nếu tôi cứ đứng yên.

Tôi nhíu mày trước lời nhận xét không may mắn, vô căn cứ nhưng đúng sự thật đó.


김동현
-Anh ơi, anh đã ăn chưa?


전웅
-Chưa đâu. Chúng ta cùng đi ăn món gì đó ngon nhé.

Woong hôn nhanh lên cổ Donghyun. Giật mình, Donghyun lùi lại một bước và lấy tay che cổ.


김동현
-Cái gì, cậu đang làm gì vậy! Chúng ta không hẹn hò.


전웅
-Tôi nghe nói dạo này, các bạn trẻ hôn nhau và làm đủ thứ chuyện ngay cả khi họ không hẹn hò.


김동현
-Nhưng ai lại hôn vào cổ chứ!


전웅
-Tôi muốn ăn món gì đó ngon.


김동현
-Ôi, khả năng ngôn ngữ của bạn có vấn đề gì vậy? Nói những lời như thế. Và bạn cũng không nên ăn uống như thế.


전웅
-Đúng vậy. Chúng ta vào phòng trước đã.

Tôi tựa đầu lên vai Donghyun và vùi mặt vào cổ anh ấy.


김동현
-Đừng cù lét tôi.


전웅
-Bạn không thích nó à?


김동현
-Ha... Được rồi.

Tóc cứ chạm nhẹ vào tai khiến tôi thấy nhột. Sao anh ta lại làm thế, khi biết tôi ngày càng trở nên phức tạp hơn? Jeon Woong luôn khiến Kim Dong-hyun bất ngờ.


Nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi tắt vòi hoa sen và thò đầu ra ngoài.

-Anh ơi, em là Donghyun đây.


전웅
-Ừm, đợi một chút.

Anh ta mở cửa với một chiếc khăn quấn quanh phần thân dưới, nước vẫn còn nhỏ giọt từ người anh ta.


김동현
-Mọi thứ đã sẵn sàng.


전웅
-Hả? Chưa.

Tai cậu ấy đỏ bừng và mặt thì xanh xao. Woong mỉm cười, thấy phản ứng của Donghyun thật đáng yêu.


김동현
-Tôi đã bảo cậu đợi rồi mà, ha, thật đấy.


전웅
-Sao cậu cứ đứng ngoài đó thế? Ngồi xuống đi. Tớ rửa xong rồi sẽ ra.

Anh ấy quay trở lại phòng tắm và Dong-hyun ngồi xuống mép giường, tim đập thình thịch vì ngạc nhiên.

Trong lúc chờ Woong rửa mặt, những ký ức cũ bắt đầu ùa về. Tôi biết mình không nên làm thế nữa, nhưng tim tôi đập thình thịch không thể làm gì được.

Một lúc sau, Woong bước ra khỏi phòng tắm chỉ với một chiếc khăn quấn quanh phần thân dưới.

Dong-Hyeon, lại đứng bất động, cử động một cách gượng gạo, phát ra tiếng lách cách.


전웅
-Sao cậu lại đứng im như tượng thế?


김동현
-Sao cậu không mặc quần áo vào? Sẽ xấu hổ lắm đấy.


전웅
-Tất cả quần áo đều ở bên ngoài. Tôi phải làm gì đây?

Woong cười lớn và lắc đầu.


김동현
-Bạn có mặc đồ lót không?


전웅
-Đoán.

Dong-Hyeon cúi xuống và rửa mặt cho khô.


김동현
-Tôi sẽ che mắt bạn lại, nên hãy nhanh chóng mặc quần áo vào. Chúng ta cần đi ăn.


전웅
-Không cần phải vội, phải không? Thời gian vẫn chưa rõ ràng.

Woong giật lấy tay Dong-hyun và nhìn thẳng vào mắt cậu. Dong-hyun, mắt mở to và bối rối, đứng đó, không thể làm gì được.

Woong, đang ngồi trên đùi Dong-hyun với vẻ ngạc nhiên, liền vòng tay ôm lấy cổ Dong-hyun.


전웅
-Anh khỏe không, hyung?


김동현
-...Bạn rất xinh đẹp.

Tôi nín thở và cố gắng kiềm chế sự căng thẳng.


전웅
-Chúng ta có nên thử không? Bạn nghĩ sao?


김동현
-Nếu bạn muốn làm thì cứ làm, nhưng tại sao đột nhiên bạn lại làm thế này?


전웅
-Chỉ vậy thôi. Tôi nghĩ nó sẽ làm tôi hào hứng.

Khi làn da mềm mại, trần trụi chạm vào cô, sự xấu hổ của Dong-Hyeon lên đến đỉnh điểm và anh vùi mặt vào vai cô.


전웅
-Mydong, cố gắng làm cho anh trai tôi phấn khích lên nào.


김동현
-Làm sao để tôi khiến em trai mình hào hứng?


전웅
-Bằng cách nào đó.

Dong-hyun chống tay xuống giường, từ từ hạ người xuống. Trong khi đó, Woong vẫn ngồi trên đùi anh, lặng lẽ quan sát anh di chuyển.


김동현
-Nhưng nếu tôi làm bạn phấn khích thì bạn sẽ làm gì?


전웅
-Ừm, một nụ hôn khen ngợi chăng?


김동현
-Thật buồn cười.

Trong khi đó, Dong-Hyeon nắm lấy cánh tay của Woong và giữ nó ngay trước mặt anh ta.


김동현
-Anh lấy đâu ra cảm giác phấn khích vậy, hyung?


전웅
-Vậy, bạn nghĩ sao?


김동현
-Người anh trai mà tôi biết.

Donghyun nắm lấy tay Woong và áp vào má cậu ấy. Sau đó, giữ một khoảng cách nhỏ, anh nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.


김동현
-Em muốn bỏ trốn như thế này sao? Anh đã quý mến em đến mức có thể làm vậy.

Donghyun nở một nụ cười rạng rỡ đến mức quá mức, một nụ cười mà tôi chỉ từng thấy trước đây.


전웅
-Tôi thua rồi. Làm sao tôi có thể nhớ được những gì anh nói cách đây nhiều năm chứ?

Khi tôi ôm lấy khuôn mặt của Woong và nhìn vào biểu cảm của cậu ấy, khuôn mặt hơi ửng hồng và nụ cười dịu dàng của cậu ấy khiến tôi nhớ đến hoa anh đào.


김동현
-Em cũng nhớ anh, hyung.

Donghyun ngồi dậy và ôm chặt Woong. Woong mỉm cười, tựa cằm lên vai Donghyun.


김동현
-Người anh trai mà tôi biết là một người rất, rất dễ quên những kỷ niệm cũ.

Khi tôi đang đắm mình trong bầu không khí yên bình lần đầu tiên sau một thời gian dài, chiếc khăn quấn quanh phần thân dưới của Woong đột nhiên tuột ra.


김동현
-Hả? Đồ lót, cậu đang mặc đồ lót à?

Dong-Hyeon, người cảm thấy lo lắng sau khi nghe thấy tiếng khăn rơi, ngước nhìn lên trần nhà và hỏi.


전웅
-Dong-hyeon, nhắm mắt lại.


김동현
-Cậu nhóc điên rồ.

Khi Woong che mắt và đẩy cậu ta ra, Dong-hyeon liền quay người lại và úp mặt vào hai tay.

Tôi bật cười thành tiếng trước tình huống trớ trêu đó. Cảm giác như thể tôi vừa quay ngược thời gian về quá khứ, một sự pha trộn giữa hoài niệm và hạnh phúc, thậm chí cả không khí cũng ấm áp.