"Hãy nói với tôi rằng bạn ghét tôi"
Phần một


"Ghê quá. Nhìn kìa, đó là Hyunjin."

Hyunjin - "Eo, Yn. Hôm nay tớ đang có một ngày tốt lành mà."

Chào, mình là Yn. Mình là sinh viên năm nhất đại học và mình có một kẻ thù. Chúng mình không hòa thuận với nhau kể từ khi gặp nhau hồi đầu cấp ba.

Đã bốn năm rồi và chúng tôi vẫn luôn cãi nhau, nhưng chúng tôi thích điều đó.

Anh ấy đưa cho tôi một quả táo. Hyunjin: "Đây, ăn đi."

Yn - "Sao cậu lại nghĩ tớ muốn ăn đồ ăn của cậu chứ?" Tôi khoanh tay tỏ vẻ thách thức.

Hyunjin: "Sao cậu lại nghĩ tớ đưa nó cho cậu với ý tốt? Chắc là nó bị rơi xuống sàn thôi."

Yn- "Cậu không biết sao?" Hyunjin- "Tớ bị lây từ căng tin, mà chẳng bao giờ tin tưởng mấy bà bán đồ ăn trưa cả."

Yn- "Ồ đúng rồi, trời đất ơi, đừng để họ coi thường giấy phép vệ sinh an toàn thực phẩm và liều lĩnh mất việc chỉ để làm hại vài học sinh."

Tôi đảo mắt. Anh ta cười khẩy nhìn tôi. Hyunjin - "Cậu không bao giờ biết trước được điều gì, phải không?"

Rồi cậu ấy bỏ đi. Yn - "Tạm biệt, đồ ngốc." Hyunjin - "Hẹn gặp lại, đồ xấu xí!"

Bạn thân của tôi xen vào ngay khi anh ta đi khuất tầm nghe. Cô ấy chưa bao giờ giúp ích được gì nhiều khi tôi phải giải quyết những vấn đề với anh ta.

Suzie- "Cậu có cảm nhận được điều đó không?" Yn- "Cái gì? Cảm giác ghê tởm và căm hận tột độ? Ừ, tớ cảm nhận được điều đó."

Suzie - "Sự căng thẳng." Yn - "Ối! Căng thẳng gì chứ?" Tôi giật mình trước lời nhận xét của cô ấy.

Suzie: "Ý cậu là 'căng thẳng gì chứ'? Tớ có thể cắt được nó bằng dao!"

Yn- "Nếu 'căng thẳng' mà anh/chị dùng có nghĩa là 'sự ghê tởm và căm hận tột độ', thì đúng vậy, tôi cảm thấy điều đó." Tôi nhắc lại.

Suzie- "Dù sao thì các cậu cũng dễ thương." Yn- "Ghê quá! Ăn cái này đi."

Tôi đưa cho cô ấy quả táo. Suzie - "Ừ, đúng rồi."

Vừa ngồi xuống bàn làm việc, giảng viên đã đưa ra một thông báo.

Giảng viên: "Được rồi các em, hôm nay chúng ta sẽ đổi cách sắp xếp chỗ ngồi."

Do số phận trớ trêu, Hyunjin và tôi lại phải ngồi cạnh nhau ở góc cuối. Chắc chắn tôi sẽ chẳng học được gì nhiều từ tiết học này nữa.

Hyunjin - "Này đồ ngốc. Cậu may mắn thật đấy, được ngồi cạnh tớ." Cậu ta thả cặp xuống sàn và ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.

Yn- "Thật không may là cậu không còn được chép bài của bạn bên nữa." Hyunjin- "Tớ rất thông minh đấy."

Yn- "Ồ vậy sao? Vậy thì chứng minh đi." Tôi nghiêng đầu đầy thách thức.

Anh ta hơi nghiêng người về phía tôi và chỉ tay vào tôi như thể chấp nhận lời thách thức.

Hyunjin - "Em đói rồi." Bụng tôi lập tức kêu réo. Yn - "Sao anh lại nói thế?"

Tôi hỏi, như thể dạ dày tôi vừa không xác nhận lời buộc tội của anh ta. Chắc chắn anh ta không thể đoán trước được điều đó; vả lại anh ta cần phải chứng minh bản thân.

Hyunjin - "Khi đói, bạn sẽ mím môi lại." Cậu ấy nói một cách đơn giản. Sau đó, cậu ấy ngồi tựa lưng vào ghế và chú ý lắng nghe bài giảng.

Tôi không biết mình lại làm thế. Có phải tôi thường mím môi khi đói không? Sao anh ấy lại nhận ra điều đó trong khi chính tôi cũng không để ý?

Tôi cứ mãi nghĩ về lời nhận xét đó, nghĩ về cơn đói của mình và cố nhớ lại những lần cụ thể mà tôi có thể đã làm cái kiểu chu môi đó.

Giữa giờ học, Hyunjin lấy ra một xấp bánh quy nhỏ từ trong cặp và đặt lên bàn tôi mà không nói gì.

Tôi còn hai tiếng nữa mới đến giờ nghỉ trưa nên tôi ăn chúng.

Tôi đã cố tình đứng ngay trước mặt anh ấy trong hàng ở nhà ăn để trả tiền bữa trưa cho anh ấy như một lời đáp lại vì những chiếc bánh quy mà anh ấy tặng.

Tôi không muốn anh ta dùng chuyện đó để uy hiếp tôi. Tất nhiên là tôi không hề nói cho anh ta biết kế hoạch của mình.

Trong lúc tôi đang chuẩn bị thanh toán và bảo người phụ nữ phía sau quầy tính cả phần ăn của Hyunjin nữa, một trong những giáo sư của tôi đi ngang qua.

Ông ấy dừng lại và thu hút sự chú ý của tôi. Giáo sư - "Ồ! Yn. Tôi có thể thảo luận về dự án của em hôm nay lúc 4:30."

Yn- "Vâng, tuyệt vời! Cảm ơn giáo sư. Hẹn gặp lại sau."

Anh ấy bước đi và khi tôi quay lại, Hyunjin đang cầm đĩa của mình và đưa đĩa của tôi cho tôi. Anh ấy lướt qua tôi khi tiến đến bàn của chúng tôi.

Cô phục vụ bữa trưa đã tính tiền cho người tiếp theo nên tôi đi theo. "Này đồ ngốc!" tôi nói khi đến chỗ anh ta.

Yn - "Cậu vừa làm gì vậy?" Hyunjin - "Tớ chỉ mua đồ ăn trưa thôi."

Yn- "Nhưng tôi định làm thế mà! Tôi định trả tiền bữa trưa cho cậu để cậu không chiếm thế thượng phong." Anh ta nhún vai.

Hyunjin - "Tiếc quá." Yn - "Sao anh lại trả tiền cho em? Sao anh có thể làm thế?"

Hyunjin - "Vì tớ biết điều đó sẽ làm cậu khó chịu." Tớ cố ý đấy!

Chúng tôi đến bàn nên tôi nhếch mép nhìn về phía anh ta. Yn - "Tôi ghét anh."

Tôi nói vậy rồi ngồi xuống góc đối diện với anh ta, lườm anh ta trong khi những người bạn khác của chúng tôi lần lượt đến và ngồi vào chỗ.