"Hãy nói với tôi rằng bạn ghét tôi"
Phần ba


Tôi ở nhà một mình nên đã mời Hyunjin đến học bài để chuẩn bị cho kỳ thi ngày mai. Khi tôi mở cửa, trông cậu ấy thật bảnh bao.

Khoan đã! Chẳng có lý do gì để tim tôi đập loạn nhịp chỉ vì nhìn thấy anh ấy trên hiên nhà cả. Tôi gạt bỏ cảm giác đó và mời anh ấy vào nhà.

Anh ấy ngồi xuống ghế dài, còn tôi lấy một ít đồ ăn nhẹ và đồ uống từ nhà bếp rồi ngồi xuống cạnh anh ấy.

Hyunjin - "Chúng ta bắt đầu từ đầu nhóm nhé." Yn - *hôn nhau đi* Hyunjin - "Sao cơ?"

Tôi quay sang nhìn anh ấy, bối rối không hiểu anh ấy đang hỏi gì. Yn- "Ừm?" Hyunjin- "Em vừa nói 'chúng ta hôn nhau đi' à?"

Mắt tôi mở to vì kinh ngạc và má tôi đỏ bừng. Tôi thậm chí không nhận ra mình đã nghĩ như vậy nhưng lại nói ra thành lời? Thật xấu hổ!

Yn - "K-không." Hyunjin - "Ồ? Vậy cậu nói gì?"

Anh ấy hỏi với vẻ mặt trêu chọc, tò mò, quay mặt về phía tôi và tựa lưng vào ghế sofa, đầu gác lên nắm tay.

Yn- *Phải suy nghĩ nhanh lên nào, Yn.* "Tớ đã nói là... thôi... bỏ học. Thôi bỏ học đi vì học hành khó quá và tớ không muốn học cho kỳ thi này nữa."

Hyunjin - "Ừm, vậy thay vì học bài cho kỳ thi này, cậu muốn làm gì?"

Tôi bồn chồn và nhìn xung quanh, tránh nhìn mặt anh ấy vì toàn bộ tình huống này thật khó xử. Yn- "Tôi không biết. Gây rắc rối à?"

Anh ấy đẩy nhẹ vai tôi rồi quay lại với công việc đang làm. Hyunjin - "Từ bao giờ mà cậu lại trở thành một kẻ nổi loạn, gây rối thế hả?"

Yn- "Tôi học hỏi từ người giỏi nhất!" Tôi nở nụ cười tươi nhất có thể với anh ấy. Yn- "Từ khi nào cậu lại trở thành một học sinh xuất sắc như vậy?"

Hyunjin - "Tôi học hỏi từ người giỏi nhất." Liệu lời khen đó có khiến tôi tự mãn không? Có, đúng vậy. Tôi hất tóc và tỏ vẻ rất tự tin.

Yn - "Cảm ơn bạn! Tôi biết mà. Tôi thực sự là người giỏi nhất, phải không? Để tôi kể cho bạn nghe về tất cả những phẩm chất tuyệt vời khác của tôi nhé!"

Không ngẩng đầu lên khỏi tài liệu học tập, cậu ấy nói, Hyunjin - "Không cần đâu, tớ biết rồi." Tôi dừng lại và nhìn cậu ấy - thực sự nhìn cậu ấy.

Liệu anh ta thực sự nhìn thấy những điều tốt đẹp ở tôi? Làm sao có thể chứ? Anh ta ghét tôi. Sau một lúc quan sát, cuối cùng anh ta cũng ngước nhìn tôi.

Hyunjin - "Này, cậu đang nhìn gì vậy? Mau làm đi." Anh ấy nói, gật đầu về phía chồng giấy tờ mà chúng tôi vẫn phải xử lý tối nay.

Tôi thực sự nên bắt đầu học bài. Thay vào đó, tôi đẩy anh ta mạnh đến nỗi anh ta suýt ngã nhào xuống ghế sofa.

Yn- "Chậc. Ngu ngốc." Cậu ấy bật dậy với nụ cười tươi. Hyunjin- "Đồ ngốc."

Chúng tôi tiếp tục học bài trong vài giờ liền trong im lặng, dù tôi không dám gọi đó là sự yên bình. Đó là vì tôi đang rất rối bời.

Tâm trí tôi cứ mãi suy nghĩ theo hướng riêng của mình, và mỗi lần chúng tôi nói chuyện với nhau, ruột gan tôi lại giằng xé nội tâm.

Đúng vậy, tôi thực sự ghét anh ta - anh ta thậm chí còn làm tôi xao nhãng việc học, trong khi tôi là một học sinh giỏi.

Cả hai chúng tôi đều thi trượt và phải ở lại trường sau giờ học để bù lại.

PHẠT GIỮ LẠI - Vài phút sau khi giáo viên rời đi để vào nhà vệ sinh và lấy đồ ăn nhẹ, tôi không thể chịu đựng được nữa. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Yn - "Thật là quá đáng!" Tôi đột nhiên đứng dậy, đập mạnh sách xuống bàn. Tiếng hét lớn khiến Hyunjin giật mình bật dậy khỏi ghế.

Yn - "Em không nên ở đây! Em là một học sinh giỏi nhưng em đã bỏ lỡ một bài kiểm tra nhỏ và đó là lỗi của thầy cô, giờ em phải chịu phạt ở đây."

Cậu ấy có vẻ hơi phòng thủ và hỏi một cách hỗn xược: Hyunjin - "Ý cậu là sao lại là lỗi của tớ? Tớ đã làm gì ngoài việc học với cậu ra?"

Yn - "Đó chính là vấn đề! Cậu ngồi cạnh tớ trong lớp. Cậu học bài cùng tớ. Tớ đã bỏ lỡ cả chương này chỉ vì cậu làm tớ mất tập trung!"

Tôi chỉ tay về phía anh ta với vẻ buộc tội. Hyunjin - "Tôi đoán là tôi đang bối rối, Yn, vì tôi hầu như không nói chuyện với cậu."

Hắn ta đang cố gắng moi móc điều gì đó từ tôi. Thật không may cho hắn, tất cả những gì tôi có thể cho hắn chỉ là sự cay đắng.

Yn - "Vì tôi ghét anh. Anh làm tôi xao nhãng vì tôi ghét anh!" Rồi điều gì đó trong anh ta thay đổi.

Cậu ấy tiến về phía tôi nên, đương nhiên, tôi lùi lại. Hyunjin hay trêu chọc tôi nhưng hành động này hơi khác thường, ngay cả với cậu ấy cũng vậy.

Thật không may, tôi đã đụng phải một bức tường và không thể đi tiếp được nữa. Anh ấy dừng lại trước mặt tôi, đứng rất, rất gần, nhưng không chạm vào tôi.

Hyunjin - "Em ghét anh à?" Anh ấy hỏi. Yn - "Vâng." Hyunjin - "Vậy thì, em có muốn anh không?"

Tôi cố gắng lùi sâu hơn vào bức tường cứng rắn hiện hữu. Yn- "K-không." Hyunjin- "Cậu chắc chứ?"

Anh ta hỏi, một bên lông mày nhướn lên. Tôi quay đầu sang trái, nuốt nước bọt và gật đầu nói dối.

Hyunjin đặt một nụ hôn nồng cháy lên má tôi rồi thì thầm, mũi anh ấy khẽ chạm vào tai tôi.

Hyunjin - "Nói lại lần nữa xem... rằng em ghét anh và không muốn anh-" Yn - "Em ghét anh và em không muốn anh." Tôi vội vàng nói.

Anh ấy phớt lờ tôi và tiếp tục thì thầm. Hyunjin - "Nhưng lần này thì..."

Anh ấy hướng mặt tôi về phía mình, buộc tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt tuyệt đẹp của anh ấy. Tôi đã hiểu thông điệp. Hyunjin - "Nói cho tôi biết đi."

Anh ta liếc nhìn xuống miệng tôi. Tôi tự nhủ rằng đó là vì anh ta muốn thấy tôi nói ra những từ anh ta yêu cầu, chứ không phải vì anh ta muốn tôi.

Yn- "Tôi-" Tôi cảm thấy mình đã cố gắng hết sức nhưng vô ích. Cằm tôi tự động hơi ngẩng lên về phía anh ấy.

Ánh mắt anh xuyên thấu vào mắt tôi và hàm tôi khẽ run lên. Môi anh hé mở và hơi thở dường như bị dồn nén.

Yn- "Tôi-" Tôi thở hổn hển Hyunjin cười nhếch mép. Hyunjin- "Tôi cũng nghĩ vậy."

Anh ấy từ từ cúi xuống, một cách đầy khó khăn, và cằm tôi lại một lần nữa hướng lên phía anh ấy, khao khát hơi ấm mà tôi biết đôi môi anh ấy sẽ mang lại.

Hyunjin - "Đẹp quá, đẹp quá..." Mí mắt tôi bắt đầu nhắm lại.

Hyunjin - "Đồ ngốc." Mọi thứ như đóng băng, rơi xuống và vỡ tan.

Mặt tôi cau có khi anh ta lùi lại và thản nhiên - thật thản nhiên!! - đút tay vào túi quần. Sao anh ta có thể bình tĩnh như vậy lúc này?

Tôi ghét anh ta. Yn- "Tôi ghét anh." Hyunjin- "Tôi biết." Anh ấy mỉm cười. Hyunjin- "Em đã nói với anh điều đó rồi mà."

Hắn thè lưỡi chạm vào một trong những chiếc răng nanh và rõ ràng là đang quan sát tôi, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt vào môi tôi.

Hành động này nhằm mục đích làm tôi mất bình tĩnh và quả thật nó đã hiệu quả. Tôi biết rằng anh ta đã nhận ra những thông điệp mà tôi vô tình gửi đi.

Và điều khiến tôi bực mình là anh ta lại thích thú trêu chọc tôi về chuyện đó. Tôi thề ngay lúc đó sẽ trả đũa.

Hắn tự cười thầm khi vênh váo bước ra khỏi cửa với vẻ đắc thắng đầy tự mãn.