"Hãy nói với tôi rằng bạn ghét tôi"
Phần Hai


Chiều hôm đó, tôi đã gặp giáo sư để thảo luận về dự án của mình.

Tôi dự định tham gia một cuộc thi viết và đã hỏi xem liệu ông ấy có thể xem xét tác phẩm của tôi và đưa ra một số nhận xét hay không.

Yn- "Chào giáo sư!" Giáo sư- "Chào Yn, chào mừng em! Mời em ngồi."

Tôi ngồi vào chiếc ghế mà anh ấy mời, đặt đối diện với anh ấy trong văn phòng.

Giáo sư: "Tôi đã đọc bài viết của em và em đã có một khởi đầu tuyệt vời, nhưng tôi nghĩ nó cần được chỉnh sửa thêm."

"Trước hết, nhân vật chính của bạn cần có chiều sâu hơn. Bạn cũng có thể thêm một chút vào cốt truyện - có thể là thêm một vài xung đột;

"Đây có thể là xung đột nội tâm và điều đó cũng sẽ giúp ích cho việc xây dựng nhân vật của bạn. Tôi cũng đang nắm bắt một vài chủ đề chưa được phát triển đầy đủ."

"Tôi nghĩ sẽ hiệu quả hơn nếu bạn tập trung vào một khía cạnh và làm cho nó nổi bật và mạnh mẽ."

Những lời anh ấy nói khiến tôi sững sờ. Tôi nghĩ nó phải hay hơn thế. Phải chăng tôi là một nhà văn tồi tệ? Lồng ngực tôi thắt lại, đau nhói.

Giáo sư - "Tôi rất vui được tiếp tục hợp tác với em trong dự án này. Em có rất nhiều tiềm năng và đang trên đà đạt được thành công rực rỡ."

"Để tôi đưa cậu đến đó." Anh ta nói và trả lại tập hồ sơ. Mỗi trang đều chi chít những vết mực đỏ. Cảnh tượng đó suýt nữa khiến tôi phát điên.

Tôi cảm ơn anh ấy, mỉm cười dù biết thất bại đau đớn, và ra về với lời hứa sẽ làm tốt hơn.

Vừa ra khỏi lớp học, nước mắt tôi không kìm được nữa và mắt tôi cay xè. Đi được nửa đường trong khuôn viên trường, có người đuổi kịp tôi.

??- "Yn! Này, có chuyện gì vậy?" Tay anh nhẹ nhàng chạm vào vai tôi khi tôi quay lại. Khi tôi ngẩng đầu lên nhìn xem đó là ai, tôi mất hết can đảm.

Tôi ôm chầm lấy anh, vòng tay siết chặt quanh eo anh trong khi tay anh đặt lên sau gáy tôi.

Sau vài phút đứng trong vòng tay anh ấy và khóc nức nở, cuối cùng tôi cũng thốt ra được vài lời, nhưng anh ấy siết chặt vòng tay hơn để tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Yn- "Tôi không nghĩ nó lại làm tôi đau lòng đến thế. Tôi biết anh ấy chỉ đang cố gắng giúp đỡ và tôi biết rằng sự phê bình là điều tốt vì nó có thể giúp ích cho chúng ta."

"Tôi không ngờ tới điều đó. Tôi không ngờ nó lại đau đến vậy. Có lẽ tôi hơi điên rồ và việc cứ nghĩ mãi về nó càng làm mọi chuyện tệ hơn, nhưng tôi chỉ cần một chút thời gian."

Sau một hơi thở sâu, không biết là của anh ấy hay của tôi, anh ấy nói: Hyunjin - "Em có thể dùng hết số phút anh cần."

Tôi gật đầu vào ngực anh ấy, làm theo lời đề nghị của anh. Vài phút nữa trôi qua cho đến khi tôi lấy lại được nhịp thở và cảm thấy dễ chịu hơn.

Tôi biết mình có thể vượt qua và mọi chuyện không tệ như lúc đầu. Tôi nới lỏng sự kiểm soát đối với anh ấy để chứng tỏ rằng mình có thể tiếp tục cuộc sống.

Cậu ấy hiểu ý và lập tức bắt đầu trêu chọc. Hyunjin: "Được thôi, nhưng mà, nó tệ đến mức nào vậy?"

Tôi đẩy anh ta ra, đảo mắt đầy vẻ khó chịu rồi bắt đầu bước đi, nhưng anh ta vẫn giữ nhịp bước bên cạnh tôi.

Hyunjin - "Tôi nói thật đấy! Tôi cần biết vì... mục đích khoa học." Yn - "Để trêu chọc tôi à?"

Hyunjin - "Vâng. Đúng rồi, môn khoa học đó. Và, anh biết đấy, giáo dục đại cương." Tôi đưa cho anh ấy tập tài liệu. Anh ấy huýt sáo khe khẽ.

Hyunjin - "Trông như một vụ thảm sát vậy." Tôi lườm cậu ấy. Yn - "Điều đó chẳng giúp ích gì cả." Cậu ấy cười khẩy. Hyunjin - "Thật tệ."

Tôi không thể kìm được nụ cười nở trên môi. Hyunjin khiến việc cười trước những chuyện ngớ ngẩn trở nên dễ dàng hơn.

Yn - "Tôi biết mà. Cậu nghĩ tại sao tôi lại khóc nức nở như vậy?"

Hyunjin - "Đúng vậy, ý tôi là thế. Cơn khủng hoảng đó khá tệ so với nguyên nhân gây ra nó." Anh ấy lại cười.

Hyunjin - "Ý tôi là, nếu cậu kịch tính đến thế, tôi ngạc nhiên là cậu không khóc đến ngủ thiếp đi mỗi khi tôi gọi cậu là ngốc."

Thế là xong. Tôi đá vào ống chân hắn và khi hắn ngừng chế nhạo để nói về cơn đau, tôi định giật lấy tập tài liệu nhưng hắn giữ nó ngoài tầm với của tôi.

Yn - "Tôi không ngu. Anh mới ngu. Đưa tôi tập tài liệu ngay!" Tôi cố gắng kéo tay anh ta để dễ với tới hơn nhưng anh ta đã chặn hết mọi nỗ lực của tôi.

Hyunjin - "Không đời nào! Anh sẽ giữ cái này để kể cho tất cả bạn bè và cháu chắt của chúng ta nghe về việc em đã khóc nức nở vì bốn vết nhỏ xíu đó."

Yn- "Có nhiều hơn bốn-" Rồi tôi nhận ra điều anh ấy vừa nói và mắt tôi mở to.

Tôi đá vào ống chân còn lại của hắn rồi bỏ chạy vì không biết phải làm gì khác. Cháu chắt?

Cháu của CHÚNG TA ư? Trời ạ, tôi thật sự rất ghét anh ta vì đã đùa giỡn với tôi như vậy. Tôi phải cố gắng lắm mới xua tan được cái suy nghĩ kinh tởm đó đi.