Ánh sáng đầu tiên, Ánh sao, Bóng tối

Ánh sáng đầu tiên

Người ta nói rằng núi non vẫn còn nhớ.
Điều mà thế giới đã cố gắng quên đi.

Trước khi những con đường len lỏi qua trung tâm của nó,
trước khi những chiếc chuông chùa vang lên trong màn sương sớm,
Có một vết thương—
Hoàn hảo, im lặng, chờ đợi.

Ở trung tâm của nó, một hồ nước từng chứa đựng cả bầu trời.
Tĩnh lặng như hơi thở, sâu thẳm như thời gian.
Không có cơn gió nào chạm tới nó.
Không một con chim nào dám bay qua.

Và bên dưới—
sâu bên dưới nơi ánh sáng đã tắt hẳn—
một thứ gì đó cổ xưa hơn cả xương cốt,
Cổ xưa hơn cả ngôn ngữ,
đã chờ đợi.

Về sau, họ gọi chúng là tinh thể.
Nhưng đá không nghe lời.
Đá không chịu học hỏi.

Những người này đã làm vậy.

Họ vẫn nhớ về đợt thi đấu đầu tiên,
Sự phân tách đầu tiên từ bóng tối sang ánh sáng.
Họ đã giữ nó—
Giống như một bí mật quá nặng nề mà chỉ riêng trái đất không thể nắm giữ.

Vậy là có người đến.

Với lửa.
Với tham vọng.
Với đôi tay tin rằng họ có thể nắm lấy
mà không bị thay đổi.

Họ đã phá vỡ sự im lặng.

Và thứ trỗi dậy không phải là quyền lực—
Không phải theo cách họ hiểu.

Nó là tất cả.

Sự sắc bén trong tư duy.
Nỗi đau buồn nặng nề.
Sự thôi thúc hướng tới sự sáng tạo.
Khát khao hủy diệt.

Và đâu đó bên trong nó—
bị chôn vùi, lập lòe, gần như biến mất—

mong.

Nó truyền qua các dòng máu như một lời thì thầm.
mang theo những người không biết
Vì sao họ phải chịu đựng nhiều hơn?
cảm nhận sâu sắc hơn,
Họ di chuyển nhanh hơn trong một thế giới luôn tụt hậu so với họ.

Một trong số họ từng là một đứa trẻ.
Nằm giữa một thành phố rực rỡ ánh đèn neon và một ngọn núi ma quái.
Họ gọi ông ấy là người phi thường.

Họ không gọi ông ta bằng đúng bản chất của ông ta:

một sự khởi đầu.

Và bây giờ—
nhiều thế hệ sau—
Ngọn núi lại rung chuyển.

Hồ nước đã biến mất.
Hòn đá đang thức tỉnh.

Và ở đâu đó,
Một cô gái mơ thấy nước mà cô chưa từng nhìn thấy.
và ánh sáng biết tên cô ấy.

Truyện phổ biến với fan của Jimin