Ánh sáng đầu tiên, Ánh sao, Bóng tối

Bài thơ ca ngợi con đường cảng

Bài thơ ca ngợi con đường cảng


Không có sự khởi đầu.


Không có hồi kết.


Chỉ có con đường giữa núi và biển,
và những người bước đi trên con đường ấy có niềm tin.
Họ sở hữu điểm đến đó.


Chiếc chuông vẫn ghi nhớ.


Tinh thể ghi nhớ.


Nước là loài có trí nhớ lâu nhất.


Tôi đã từng quan sát các nghệ nhân tạo hình đồng.
Trong khi đó, các bộ trưởng lại tung tin đồn.


Tôi đã từng chứng kiến ​​những người thợ làm thủy tinh thổi hồn vào cát.
trong khi những người ghi chép lại đã gieo rắc nỗi sợ hãi vào từng trang giấy.


Một tác phẩm tỏa sáng.


Người kia chỉ nán lại mà thôi.


Tại triều đình, họ đảm nhiệm nhiều vai trò khác nhau.


Những học giả đội mũ đen.


Mũ có cánh của các quan chức.


Những chiếc mũ lụa của giới quý tộc.


Những chiếc mũ du hành của thương nhân.


Mũ trụ của binh lính.


Những chiếc mũ khác nhau.


Cùng một kịch bản.


Một người đàn ông canh gác cổng và coi đó là nhiệm vụ của mình.


Một người khác thì giữ một cuốn sổ ghi chép và gọi đó là sự khôn ngoan.


Một người khác canh giữ ngai vàng và gọi đó là định mệnh.


Nhưng họ thường đứng ở ngưỡng cửa.
Chính điều mà họ tuyên bố bảo vệ lại là điều sai trái.


Người thợ gốm nặn nên chiếc bình.


Người thợ lặn thu thập ngọc trai.


Người thợ rèn nặn quả chuông.


Người thợ xây dựng dựng lên tòa tháp.


Người nghệ sĩ vẽ lại ký ức.


Nhưng khi lời khen ngợi đến,
Hiếm khi tên của họ được nhắc đến trước tiên.


Lòng tham khoác lên mình nhiều chiếc áo choàng.


Nỗi sợ hãi có nhiều hình dạng khác nhau.


Công tác tuyên truyền còn lâu đời hơn cả các vương quốc.


Và lòng đố kỵ đã len lỏi khắp mọi con đường.
kể từ khi ngôi làng đầu tiên xây bức tường đầu tiên.


Những trái tim đen tối không xuất hiện cùng với quân đội.


Họ đến một cách lặng lẽ.


Một lời thì thầm.


Một món hời.


Một chữ ký.


Một cánh cổng đã bị đóng thay vì mở như lẽ ra phải vậy.


Trong khi đó, các nghệ nhân vẫn tiếp tục công việc.


Các ca sĩ tiếp tục trình diễn.


Những người kể chuyện tiếp tục câu chuyện.


Những người phụ nữ tiếp tục thu thập ngọc trai.
Từ những vực sâu mà người khác e ngại bước vào.


Các nhà xây dựng tiếp tục nâng cao cảng biển.
Đối với những con tàu chưa được nhìn thấy.


Những người mơ mộng vẫn tiếp tục mơ mộng.


Và tình thế vẫn tiếp tục xoay chuyển.


Vì các vương quốc đang trỗi dậy.


Các vương quốc sụp đổ.


Các tòa tháp được xây dựng.


Các tòa tháp bị bỏ hoang.


Các cảng biển trở thành thành phố.


Các thành phố trở thành những câu chuyện.


Những câu chuyện trở thành huyền thoại.


Tuy nhiên, công việc vẫn còn đó.


Chuông vẫn reo.


Viên ngọc trai vẫn tỏa sáng.


Cây cọ vẫn tiếp tục chuyển động.


Bài hát vẫn tìm được một giọng ca khác.


Vậy hãy để ánh đèn sân khấu chiếu vào đúng nơi nó thuộc về:


Trên đôi bàn tay của những người xây dựng.


Trên những trái tim sáng tạo.


Dành cho những ai nhường chỗ ngồi trên bàn ăn
thay vì canh gác lối vào.


Vì chẳng có vương quốc nào từng được cứu rỗi.
Chỉ do một người gác cổng quyết định.


Nhưng nhiều người đã chịu đựng được.
Bởi vì ai đó đã chọn tạo ra nó.


Và khi cửa cảng cuối cùng cũng mở ra,
và những cánh buồm kỳ lạ vượt qua vùng biển xa xôi,


Mong rằng trí tuệ sẽ luôn đồng hành cùng họ.


Mong rằng nghệ thuật sẽ trường tồn mãi sau họ.


Và mong rằng những người đến sau chúng ta sẽ ghi nhớ điều này:


Chẳng hề có sự khởi đầu nào cả.


Nó không bao giờ có hồi kết.


Chỉ có các điểm giao cắt.


Chỉ có thủy triều.


Chỉ có con đường bất tận giữa núi và biển.


🌙✨

Đêm đó, Seolhyun mơ thấy một con đường mà cô chưa từng đi qua nhưng lại quen thuộc đến từng chi tiết.


Con đường uốn lượn qua những ngọn đồi xanh mướt phía trên một thành phố Busan tương lai.


Đây không phải là Busan của những tòa tháp và ánh đèn.


Chưa.


Một Busan vẫn đang ngủ yên ở đâu đó rất xa trong dòng thời gian.


Những khu rừng tre trải dài trên sườn đồi, lá cây xào xạc mỗi khi gió biển thổi qua. Phía dưới, những vệt nước xanh biếc lấp ló giữa những ngọn đồi, phản chiếu ánh nắng mặt trời như những mảnh pha lê lấp lánh.


Cô ấy lái xe một cách dễ dàng trên con đường quanh co.


Không có người hộ tống.


Không có cung điện.


Không có lời tiên tri nào cả.


Không có tàu mộng tưởng.


Chỉ còn lại tiếng động cơ xe máy bên dưới và sự tự do di chuyển.


Con đường uốn lượn quanh ngọn núi.


Cô ấy đón nhận điều đó một cách tự nhiên.


Cười.


Còn sống.


Trong một thời gian ngắn, nàng hoàn toàn quên mất Silla.


Quên các vị vua đi.


Quên mất các tinh thể.


Cô quên mất rằng ở một kiếp sống khác, cô từng là Seolhyun.


Rồi một giọng nói vang vọng trong gió.


“Bạn vẫn đang lái xe quá nhanh.”


Cô ấy mỉm cười trước khi quay người lại.


Tất nhiên rồi.


Anh ta đang đợi bên cạnh một chiếc xe máy khác đậu gần một chòi ngắm cảnh bằng tre nhìn ra biển.


Chỉ có điều anh ta không phải là Jiho.


Nhưng thực tế là ông ấy đã như vậy.


Evan.


Phương hướng.


Một sự phản chiếu nằm ở đâu đó giữa hai thái cực.


Mái tóc vàng hoe xõa ngang trán theo kiểu sói bị gió thổi tung. Quần áo hiện đại. Giày bốt hiện đại. Nhưng đôi mắt vẫn vậy.


Đôi mắt ấy vẫn luôn như vậy.


Kiểu người có thể quan sát bão tố trước khi mọi người khác nhận ra chúng.


Kiểu người biết lắng nghe.


Anh ta khoanh tay một cách đầy kịch tính.


“Lấy một người liều lĩnh như em, chắc hẳn anh đã hoàn toàn điên rồi.”


Seolhyun bật cười.


Âm thanh vang vọng khắp các ngọn đồi.


“Chắc hẳn là vậy?”


"Tuyệt đối."


Anh ta chỉ tay đầy vẻ buộc tội vào chiếc xe máy.


“Bạn sẽ nhận ra rằng một khi em bé chào đời, sẽ không còn những cuộc đua xe trên những con đường đồi núi nữa.”


Cô ấy suýt làm rơi mũ bảo hiểm.


“Đứa bé à?”


“Đứa con tương lai giả định của chúng ta.”


“Đứa bé trên lý thuyết.”


“Một ý tưởng cực kỳ lý thuyết.”


Cô lắc đầu.


“Bạn đã lên kế hoạch cho việc này từ rất sớm, thật đáng ngạc nhiên.”


"Phải có người làm việc đó."


Anh ta ngồi trên rào chắn ven đường, nhìn ra biển.


“Rõ ràng đó không phải là bạn.”


Cô ấy đã đi theo anh ấy.


Những cây tre khẽ đung đưa xung quanh họ.


Phía xa bên dưới, những con sóng vỗ vào những vách đá tối sẫm.


Mọi thứ đều toát lên vẻ bình yên.


Gần như đau đớn đến tột cùng.


Cả hai im lặng một lúc lâu.


Rồi giọng ông dịu lại.


“Bạn đã buồn.”


Sự thẳng thắn đó khiến cô ấy bất ngờ.


Cô ấy nhìn chăm chú về phía chân trời xa xăm.


"Tôi biết."


“Bạn cứ mãi nghĩ đến chuyện rời đi.”


Cô ấy không trả lời.


Vì đó là sự thật.


Thế giới trong giấc mơ đang thay đổi.


Tần số cộng hưởng đang thay đổi.


Tương lai đang đến gần hơn.


Và sâu thẳm trong lòng, cô biết rằng cuối cùng mình sẽ buộc phải lựa chọn.


Trang chủ.


Hoặc ở đây.


Làn gió biển thổi qua những tán tre.


“Tôi không biết chuyện này sẽ kết thúc như thế nào,” cô ấy khẽ thừa nhận.


"KHÔNG."


“Tôi không biết mình có ở lại hay không.”


"KHÔNG."


“Tôi không biết liệu bạn có ở lại không.”


Anh ấy mỉm cười buồn bã.


“Không ai làm thế cả.”


Câu trả lời đó lập tức khiến cô ấy khó chịu.


“Tôi ghét những phiên bản người thông thái trong giấc mơ.”


"Tôi biết."


“Tôi thích hơn khi anh nói về xe máy.”


Tôi cũng vậy.


Cô ấy bật cười dù không muốn.


Rồi tiếng cười tắt dần.


Bởi vì đột nhiên cô ấy nhận ra mọi chuyện thật bất công.


Không dành cho cô ấy.


Dành cho anh ấy.


Dành cho Jiho.


Dành cho người lính trẻ chưa từng mong muốn bất cứ điều gì trong số này.


Ai xứng đáng có một tương lai không bị ảnh hưởng bởi lời tiên tri?


Ai xứng đáng được chắc chắn?


Một ngôi nhà.


Một gia đình.


Một cuộc đời.


Không phải một người phụ nữ được mượn từ thế kỷ khác.


Ý nghĩ đó bất ngờ khiến tôi đau lòng.


“Tôi ước gì mình biết chuyện gì sẽ xảy ra với bạn.”


Vẻ mặt ông dịu lại.


“Bạn đã biết rồi đấy.”


Cô ấy nhìn anh ta.


“Không có khởi đầu.”


Nụ cười của anh ta hơi rộng hơn.


“Không có hồi kết.”


Gió biển lại thổi qua những bụi tre.


“Chỉ là những điểm băng qua đường thôi.”


Những lời ấy lắng đọng sâu thẳm trong lòng cô.


Mọi người gặp gỡ nhau giữa hai bờ biển.


Giữa những kiếp sống.


Giữa các đợt thủy triều.


Trong khoảnh khắc đó, cô ấy tưởng tượng ra một kiếp sống khác.


Một con đường khác.


Một cơ hội khác.


Một thế giới nơi cả hai đều không thuộc về số phận.


Chỉ dành cho nhau.


Rồi ánh nắng mặt trời bừng sáng.


Những chiếc lá tre lung linh.


Biển cả biến thành vàng.


Và giấc mơ bắt đầu tan biến.


Anh đứng dậy và chìa tay ra cho cô.


"Tiếp tục đi."


"Ở đâu?"


"Mặt sau."


Giọng anh ấy nghe có vẻ xa dần.


Cô nắm lấy tay anh.


Ấm.


Thực tế.


Trong một khoảnh khắc không tưởng, cô ước mình có thể ở lại đó mãi mãi.


Rồi giấc mơ tan biến vào bình minh.


Khi Seolhyun tỉnh dậy, viên pha lê áp vào cổ cô khẽ rung lên.


Không phải cảnh báo.


Không phải là đau buồn.


An ủi.


Như thể từ một khoảng cách không tưởng nào đó, một lời hồi đáp khác đã vang lên.


Bên ngoài, ngôi nhà cộng hưởng đã thức giấc.


Và trên bàn ăn sáng có một bức thư niêm phong từ Tướng Hwan Ryuk.


Âm mưu tại bến cảng đã bắt đầu.

Gravatar

Sau khi tỉnh giấc hoàn toàn khỏi giấc mơ, cơn mưa lại quay trở lại, và mỗi sáng cô đều lo lắng về việc sắp phải quay trở lại thời đại của mình.


Nó dường như luôn tìm đến cô ấy mỗi khi cô ấy đang suy nghĩ quá nhiều.


Ngôi nhà cộng hưởng cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh. Hầu hết phụ nữ đều đã ngủ. Ngay cả những con mèo cũng đã tìm được chỗ ấm áp dưới hành lang và những tấm màn giấy. Đâu đó trong bóng tối, Miso, chú mèo con, chắc chắn đã chiếm lấy một mảnh đất mà nó không có quyền sở hữu.


Seolhyun ngồi một mình dưới mái hiên phía sau, nhìn ra ao trong vườn.


Viên pha lê tựa vào cổ cô.


Đêm nay yên tĩnh.


Gần như đầy suy tư.


Cô ấy nhớ anh ấy.


Việc thú nhận trở nên dễ dàng hơn khi anh ấy đã ra đi.


Chưa biến mất hoàn toàn.


Chỉ là ở một nơi khác thôi.


Khắp thành phố.


Vài con phố.


Một mái nhà khác.


Một chiếc giường khác.


Nhưng bằng cách nào đó, cảm giác lại xa hơn thế rất nhiều.


Thế giới trong giấc mơ chưa bao giờ giải thích lý do tại sao nó lại đưa cô đến đây.


Không hẳn.


Nó đã cho ra các mảnh vỡ.


Cảnh báo.


Những mảnh ký ức.


Những mảnh ghép của con người.


Không bao giờ trả lời.


Và có lẽ đó là điều khiến bà ấy tức giận nhất.


Cô ấy đã chấp nhận những viên pha lê đó.


Đã chấp nhận con hổ.


Bóng của Meleon bao trùm những cơn bão.


Cô chấp nhận rằng bằng cách nào đó, cô vừa thuộc về nơi này, vừa thuộc về một nơi nào đó xa xôi không tưởng.


Nhưng Jiho cảm thấy điều đó không công bằng.


Thật tàn nhẫn.


Vì cô ấy biết nhiều chuyện.


Chưa đủ.


Không bao giờ là đủ.


Nhưng thế là đủ rồi.


Đủ để hiểu rằng thời gian hiếm khi xin phép trước khi mang con người đi mất.


Cô ấy đã nghĩ về tương lai.


Về những con đường chưa được xây dựng.


Từ những bến cảng trở thành thành phố.


Từ những làng chài trở thành cảng biển.


Thuộc vùng bờ biển phía nam mà sau này sẽ trở thành Busan.


Của tàu thuyền.


Của tàu hỏa.


Những ánh đèn trải dài khắp các sườn đồi.


Trong số vô vàn người đang sống những cuộc đời mà không ai ở đây có thể tưởng tượng nổi.


Và đâu đó giữa tất cả những tương lai ấy—


Jiho sẽ trở thành người như thế nào?


Không phải Jiho này.


Không hẳn vậy.


Có lẽ là linh hồn.


Sự cộng hưởng.


Nốt nhạc đó được lặp lại trong một bài hát khác.


Nhưng người đàn ông này thì không.


Không phải người lính trẻ ngồi lặng lẽ bên cạnh những cơn bão.


Không phải người lắng nghe trước khi nói.


Không phải người mang vết thương với phẩm giá.


Không phải người đã nhìn cô như thể cô chỉ là một người phụ nữ bình thường chứ không phải là một lời tiên tri.


Cô tự hỏi liệu mình đã từng gặp anh ta chưa.


Hoặc liệu cô ấy có gặp lại anh ấy không.


Dù thế nào thì ý nghĩ đó cũng khiến ta đau lòng.


Bởi vì nếu thế giới mộng mơ kết thúc vào ngày mai—


Nếu Cradle Lake gọi cô ấy là nhà—


nếu sự cộng hưởng cuối cùng hoàn thành mục đích kỳ lạ nào đó mà nó dành cho cô ấy—


Khi đó Jiho sẽ ở lại đây.


Trong thế kỷ này.


Trong cuộc đời này.


Trở nên già đi.


Sống một cuộc đời mà cô ấy sẽ không bao giờ được chứng kiến.


Có lẽ là kết hôn.


Có lẽ sẽ trở thành một sĩ quan.


Có lẽ họ đang đứng trên một tháp canh ở phía nam, nhìn ra biển trong khi những con tàu nhà Đường vượt qua những đường chân trời xa xăm.


Có lẽ cái chết ấy sẽ bị lịch sử lãng quên trong một trận chiến nào đó.


Suy nghĩ đó khiến cô ấy bất ngờ nổi giận.


Không phải nhắm vào anh ta.


Trong thế giới mộng mơ.


Số phận đã định.


Bất kể thế lực cổ xưa nào cho rằng điều này là chấp nhận được.


Vì anh ấy xứng đáng được nhiều hơn thế.


Anh ấy xứng đáng được chắc chắn.


Một ngôi nhà.


Một gia đình.


Trẻ em chạy nhảy trong sân.


Một người có thể ở bên cạnh anh ấy suốt cả cuộc đời.


Không phải một người phụ nữ được mượn từ thế kỷ khác.


Một giọt nước mắt đã rơi xuống trước khi cô ấy kịp nhận ra.


Viên pha lê hơi ấm áp chạm vào làn da cô.


"Anh đã chọn nhầm người rồi," cô thì thầm về phía bóng tối.


Thế giới mộng ảo không đưa ra câu trả lời.


Chỉ còn nghe thấy tiếng mưa vọng lại từ xa.


Cô ấy khẽ cười.


“Hoặc có lẽ bạn đã chọn nhầm người.”


Vì điều đó có vẻ hợp lý hơn.


Thủy triều sẽ cuốn trôi những gì nó cần.


Thủy triều sẽ trả lại những gì nó trả.


Và có lẽ đó chính là bài học ẩn chứa trong mỗi câu chuyện.


Không hề có sự khởi đầu.


Nó không bao giờ kết thúc.


Chỉ có các điểm giao cắt.


Mọi người gặp nhau trong chốc lát giữa hai bờ biển.


Một bàn tay được tìm thấy trong bóng tối.


Một mẩu giấy nhắn nhủ được truyền đi giữa những khoảng cách xa.


Một lời hứa không bao giờ có thể được thực hiện trọn vẹn.


Nhưng nó vẫn quan trọng.


Biển cả chẳng hề thương tiếc dòng sông khi nó kết thúc.


Dòng sông đã trở thành một phần của một hệ thống lớn hơn.


Có lẽ mọi người cũng vậy.


Có lẽ ở đâu đó ngoài cuộc sống này, ngoài thế kỷ này, ngoài những vương quốc, bão tố và những giấc mơ, từng tồn tại một sự giao thoa khác.


Một bờ biển khác.


Một cơ hội khác.


Và nếu nơi như vậy thực sự tồn tại, cô hy vọng thủy triều sẽ êm dịu hơn.


Dành cho cả hai người họ.


Đặc biệt là anh ấy.


Truyện phổ biến với fan của Jimin