Tâm sự cùng Bangtanie!

BỎ NGOÀI TAI NHỮNG GÌ HỌ NÓI

"Tại sao bạn lại có thể bình thản như vậy khi mà có rất nhiều người đang nói xấu cậu ấy chứ?"

 Tớ không bình thản đâu, thật ra trong lòng tớ rất tức giận, thậm chí còn muốn gặp và đối mặt với họ, muốn một lần nói cho rõ ràng mọi chuyện, rằng dựa vào đâu mà mà họ dám khẳng định về cậu ấy xấu xa đến như thế. Có lẽ phải chăng đó là con người, là bản tính thật sự của họ, nên khi nhìn ai họ cũng chỉ toàn thấy những điều xấu xa. Đôi mắt vốn dĩ mù lòa thì mặt trời có chiếu thẳng mặt cỡ nào, cũng chẳng hề thấy chút ánh sáng. Tâm tính vốn độc ác, thì sẽ mãi mãi chẳng bao giờ thấy được sự thiện lương của mọi người xung quanh. 

Cậu thấy đó thay vì giằng co qua lại, tớ lại muốn mình khác họ, mình ở một cấp bậc khác hơn hẳn con người họ. Mình sẽ cho họ thấy, không phải ai cũng như họ, đa mưu nhiều kế, suốt ngày chỉ đi săm soi người khác. Mình càng không cần phải bận tâm đến. Vì thời gian của mình không rảnh rỗi đến thế, mình còn có người để thương, để yêu, để bảo vệ, để trân trọng. Khác với họ mình là người được dạy dỗ tử tế, và cả người mình yêu thương cũng thế tử tế vô cùng. Và bởi vì nhân cách của cậu ấy, là được hình thành dựa trên những điều tốt đẹp, không dựa trên những lời nói vô căn cứ của bất kỳ ai. Giá trị của một người, dù thiên hạ có cố dìm đến tận cùng chăng nữa thì "bạn chỉ cần sống tốt, trời xanh tự an bài", sự thật sẽ vĩnh viễn được trời xanh bảo vệ, không có cách nào đổi thay.