người Hopi của tôi

Khởi đầu của tất cả

Tôi cứ nghĩ bản thân đã có tất cả, có được 1 gia đình trọn vẹn yêu thương, bạn trai lo lắng, quan tâm, nhưng không phải, chính tai nạn năm đó đã cướp đi người tôi yêu thương nhất. 

Cha mẹ cô: Xin lỗi con, có lẽ chúng ta phải đi trước 1 bước rồi. Xin con hãy vì chúng ta mà sống thật tốt, cũng đừng khóc vì nếu con khóc, ta và mẹ con sẽ không vui đâu. Chúng ta trên trời sẽ dõi theo và bảo vệ con. 

Lee Ami: Xin 2 người đừng bỏ con mà đi, đừng bỏ con lại thế giới này 1 mình, cuộc sống của con sẽ ra sao nếu như không có 2 người. Con sẽ sống thật tốt, nhất định sẽ không để 2 người buồn đâu. 

Bạn trai của cô: Chúng ta chia tay đi. Anh không muốn sống 1 cuộc sống nghèo khổ, không muốn sống cùng với 1 đứa không có cha mẹ như em. 

Trường học: 
Lúc trước vì nể ba mẹ em nên mới cố gắng đối xử tốt với em, còn bây giờ họ đã không còn, trường cũng không chấp nhận 1 hs nghèo, 1 cô nhi không cha không mẹ như em. Em hãy thôi học đi. 

1 đứa cô nhi không cha, không mẹ, nghèo như mày không xứng làm bạn với tụi tao, tụi bây đánh nó cho tao

Lee Ami: Tại sao lại như vậy, tại sao lại nhẫn tâm cướp đi tất cả của tôi, cha mẹ à sao lại bỏ con 1 mình lại đây, thế giới ngoài kia đối xử không tốt với con, chỉ có 2 người là tốt với con, con nhớ 2 người nhiều lắm, hai người trở về với con đi. Đợi con, con sẽ xuống với 2 người liền đây, chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi. 

Hopi: Cô bé ơi, sao em lại nghĩ quẩn như vậy, gia đình em thấy như vậy sẽ không vui đâu. Có chuyện gì hãy kể cho anh nghe được không?
 Anh sẽ làm anh trai của em, bảo vệ, yêu thương em được chứ, cuộc sống ngoài kia đối xử không tốt với em, hãy về với anh, những gì em đã chịu, anh sẽ thay cha mẹ bù đắp lại cho em, có được không? Ngoan, đừng khóc, có anh đây rồi, về với anh nha. 

Anh bước đến cuộc đời tôi, cho tôi hi vọng để sống tiếp, không có anh chắc tôi sẽ không có đủ dũng khí để tiếp tục nữa rồi. Chỉ xin anh hãy luôn ở đây mãi mãi, bên cạnh tôi như vậy ít ra tôi vẫn có người để nương tựa, tôi sẽ không cô đơn 1 mình.