Ngày đông chí đã qua, và mùa đông lạnh giá bắt đầu. Tôi không biết mùa đông sẽ như thế nào, nhưng nó chỉ là một mùa thoáng qua. Thay vào đó, nó thường xuất hiện trên bản tin buổi sáng, gây ra vô số thương vong. Mỗi lần như vậy, tôi lại lẩm bẩm, nhấm nháp bánh mì. Tuyết, thứ mà tôi từng rất yêu thích khi còn nhỏ, giờ đây khiến tôi lo lắng về việc trượt ngã trong những buổi đi dạo buổi sáng và cau mày khi nghĩ đến việc giá giày của mình sẽ bị bẩn. Buổi sáng, ánh nắng mặt trời tràn vào. Tôi ăn trưa với Subin. Buổi tối, tôi về nhà và kiểm tra điện thoại. Những suy nghĩ về việc cuộc đời mình kết thúc như thế này vẫn ám ảnh tôi, nhưng tôi vẫn dính chặt vào giường. Chân tôi gõ nhịp với những suy nghĩ tầm thường. Nhìn thời gian trôi qua, tôi cảm thấy lo lắng, hay đúng hơn là vô cảm, đầu hàng trước một nơi vô hình nào đó. Ở đâu đó, điểm khởi đầu của một vấn đề, nơi tôi vấp ngã, trở thành một vết bầm tím. Thời gian trôi qua, máu của tôi đông lại và cứng lại thành vảy. Cuối cùng, lớp da mới sẽ mọc lên mà không để lại dấu vết. Và với suy nghĩ cứ thế trôi đi, tôi sẽ tận hưởng một cuộc sống giàu sang và vinh quang. Bạn xuất hiện ở một nơi nào đó, cắt ngang câu chuyện. Bạn viết một câu chuyện mà có thể là bi kịch hoặc hài kịch.


