
----------------------------------------------------------------------------
Một tháng nữa đã trôi qua nhưng Jaemin vẫn vậy. Cậu vùi đầu vào căn hộ bừa bộn và bốc mùi, bỏ bữa và uống bia cả ngày. Bạn bè và gia đình cậu đã bỏ cuộc và mặc kệ cậu, nghĩ rằng sớm muộn gì cậu cũng sẽ ổn và chấp nhận mọi chuyện đã xảy ra.
Cho đến một ngày, Jaemin gọi điện cho bạn mình là Jeno để cùng đến nơi an nghỉ của người bạn thân nhất. Và giờ đây, đứng trước chỗ ngồi của Renjun, chàng trai cao lớn không biết phải làm gì. Anh nghĩ đến việc về nhà và vùi đầu vào rượu nhưng rồi anh dừng lại.
Anh ấy thở dài.
"Sâu sắc thật." Jaemin đột nhiên ngẩng mặt lên. Cậu thấy một ông lão đang đứng cách mình ba bước chân. Cậu chào ông lão và ông lão đáp lại bằng một nụ cười.
"Anh ấy hẳn phải rất đặc biệt với cậu nên cậu mới cư xử như vậy." Anh ta cười cay đắng và nắm chặt áo, "Anh ấy là người duy nhất hiểu tôi, người biết tôi rõ hơn cả gia đình tôi, thậm chí cả chính bản thân tôi. Anh ấy hơn cả một người anh em ruột thịt, nhưng thật buồn là anh ấy đã bỏ tôi đi và giờ tôi tan nát cõi lòng."
Ông lão vỗ vai cậu bé. "Mọi chuyện đều có lý do, con trai ạ. Hãy nhớ rằng nếu ai đó ra đi thì sẽ có người khác đến và làm cho cuộc sống của con lại hạnh phúc."
Nhưng anh ấy là tất cả những gì tôi muốn.Anh ta thì thầm.
"Cầm lấy cái này đi," Jaemin nhìn viên đá đen mà ông lão đưa cho. Cậu nhíu mày.
"Đây là bùa may mắn của tôi. Có người tặng nó cho tôi. Anh ấy bảo rằng nếu bạn có thứ này thì điều ước của bạn sẽ thành hiện thực, vì vậy hãy nhận lấy, nó có thể giúp bạn."
"Không sao đâu ông. Tôi không cần cái này." Ông lão ra hiệu cho cậu bé im lặng và nhất quyết nhận món quà. Sau đó, ông lão chào tạm biệt cậu bé.
Jaemin nhìn viên đá trong tay, hồi tưởng lại những lời ông lão đã nói với cậu lúc nãy.
"Liệu bạn có thể biến điều ước của tôi thành hiện thực không?"...
