Ngày xửa ngày xưa

cuộc gặp đầu tiên

Ngày xửa ngày xưa................

Góc nhìn của Minnie

Tôi vừa trở về nhà từ trường đại học và cần mua một số đồ dùng vì tôi sống một mình do bố mẹ tôi không ở Hàn Quốc hay sinh sống ở Hàn Quốc, họ đang sống ở nước ngoài. Tôi sống một mình với một vài người hàng xóm gần đó và bà ngoại ở trong làng, dì tôi đến thăm tôi hai năm một lần. Khi tôi chuẩn bị bước ra ngoài, tôi nhìn thấy...
Ánh sáng chiếu rọi theo hình tròn, đó là những ánh sáng cầu vồng chiếu trong không gian đen kịt. Tôi phớt lờ nó vì nghĩ đó chỉ là mấy cậu bé đang vẽ lên giấy rồi phơi dưới ánh nắng mặt trời, nên tôi bỏ qua và tiếp tục đi đến chợ.

Skz pov
Chan: - Vâng!!! Chúng ta đã vượt qua hơn một trăm năm rồi!
Felix: - Ôi, cái này trông kỳ lạ quá!
Han: - Không, trông nó cũ quá. Cậu biết đây là năm nào không, hay chúng ta đã du hành ngược thời gian bao nhiêu năm rồi?
Changbin: Chúng ta đang quay ngược thời gian từ 200 đến 500 năm về trước.
Hyunjin: Ồ, vậy ra đó là lý do tại sao nó trông cổ kính thế. Có cuốn sách hay nào em có thể mang về nhà không?
Minho: Cậu có định đọc mấy cuốn sách đó không vậy?
I. N :- Không, tôi không nghĩ vậy, anh ấy sẽ không
Hyunjin: - Tất nhiên là tôi sẽ đọc chúng rồi.
Seungmin: - Được rồi, thế là đủ rồi. Cô gái đó đang nhìn chúng ta bằng ánh mắt dò xét. Chúng ta nên đi thôi.
Chan: - Được rồi mọi người, chúng ta cùng đến cửa hàng phô mai nào.

Góc nhìn của Minnie
Tôi vừa đi ngang qua chợ thì lại thấy mấy cậu bé đó, chúng mặc quần áo kỳ lạ quá, tôi nghĩ đây không phải là trang phục thời nay.

Góc nhìn của Bangchan
Tôi, hay nói đúng hơn là tôi, lại gặp cô gái đó và thú thật là cô ấy rất giống mẹ tôi vì khuôn mặt có cùng cấu trúc.

Không có góc nhìn của ai cả.
Minni: Ồ, những quả nho này giá bao nhiêu vậy?
Người bán hàng: - Chúng có giá 50.
Minni: 50 kg tương đương bao nhiêu?
Người bán hàng: - 2 kg
Minni: - Được rồi, tôi sẽ lấy chúng.
Chủ cửa hàng: - Vâng, cảm ơn quý khách đã mua sắm tại đây.
Minni: - Được rồi, cảm ơn.

Góc nhìn của Minnie
Tôi không thể nhìn thấy những cậu bé đó.
Cuối cùng cũng tìm thấy rồi, giờ họ đang mua gì vậy?
Ôi, thật kinh tởm, họ đang mua phô mai tươi 🧀
Tôi thực sự cảm thấy muốn nôn mửa, kiểu như làm sao họ có thể đến gần cái thứ đó được chứ, rồi tôi nhìn thấy phía chợ cá và thế là tôi đi đến đó.

Góc nhìn của Minho
Và khi họ đang mua pho mát, tôi lại nhìn thấy cô gái đó và ôi trời ơi, cô ta đi sang phía chợ cá, tôi thực sự muốn nôn mửa, làm sao cô ta có thể đến gần cái thứ đó được chứ, tôi không bao giờ dám. Rồi các thành viên trong nhóm gọi tôi và chúng tôi đi mua quần áo.

Góc nhìn của Minnie
Tôi trở về từ chợ cá và lại thấy họ đang mua quần áo.

Skz pov
Felix: Cậu thích cái này hay cái kia hơn?
Han: Tôi thích cả hai.
Felix: Vậy thì tôi sẽ mua cả hai.
Minho: - Ồ, mình thích cái này.
Chan: - Ừ, cậu nên mua nó đi.
I. N:- Này, tôi cũng muốn mua giày, tôi sẽ mua giày.
Trong khi đó, Hyunjin và Seungmin đang sống trong thế giới riêng của họ, theo góc nhìn của riêng họ.
Hyunjin: - Này, lại là cô gái đó nữa kìa
Seungmin: -Ừ, tớ thấy cô ấy rồi, tớ nghĩ cô ấy sống ở đây.
Hyunjin: - Thú thật thì cô ấy rất giống mẹ của Chan.
Seungmin: Ừ, cô ấy có những đường nét khuôn mặt khá giống và trông như là phiên bản trẻ hơn của mẹ cậu ấy.
Hyunjin: - Ừ, phiên bản đại học ấy 🤣
Seungmin:- yeaaaaaaaaaaaa 🤣😂
Góc nhìn của Skz một lần nữa
Chan: Mọi người mua sắm xong chưa?
Hyunjin: - Vâng, lâu lắm rồi.
Chan: - Ồ được rồi, nào, chúng ta canh gác thôi.
Seungmin: - Đừng có nói giọng địa phương nữa
Chan: - Được rồi, được rồi, được rồi
Sau đó Chan trả tiền và cả nhóm chúng tôi cùng đi đặt một căn biệt thự.