Một trong triệu

Thật bất ngờ!

Tôi đang chạy bộ ở Seoul, sắp muộn giờ đến trường đại học. Tôi buồn ngủ đến nỗi không nhìn thấy gì phía trước cả, thế là tai nạn xảy ra.
Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng bí ẩn và V bước vào.
"Ồ, cậu tỉnh rồi à?" V hỏi và tôi "Ahhhhhhhhhhh" lại trẻ con như trước. "Đừng lo," V nói, "Chúng tớ chỉ làm gãy chân cậu trong một sự cố thôi," RM nói vừa cười thầm. Tôi quá bất ngờ, cố gắng chạy trốn nhưng đúng 7 người đứng trước mặt tôi, thật là xấu hổ. "Thôi nào, đưa cô ấy xuống đây," Jimin nói trong khi bế tôi xuống cầu thang. V đẩy anh ấy ra, nắm lấy tay tôi và thì thầm vào tai tôi, "Tránh xa bọn họ ra." Tôi ngất xỉu và hét lên, rồi tỉnh dậy trên giường, bên cạnh tôi là Jimin, cậu ấy cũng bị gãy chân, còn V thì đang nhìn chằm chằm vào tôi như thể muốn giết tôi vậy. "Thật không ngờ!" ???

P.S.: Mình sẽ đăng tải các chương ngắn vì kỳ thi sắp đến nên mong các bạn kiên nhẫn. Có những ngày mình sẽ không đăng bài! Hãy ủng hộ mình nhé! 👽