Tình yêu trong quá khứ

Mark lại gặp Sana một lần nữa.

Mark: annyeong im mark
Mina: Mark, tớ muốn cậu gặp bạn tớ.
Hy vọng là vậy: annyeong im hopefully…..
Mark: Ann-an-anyeong, cậu có phải là Sana không?!
Sana: Vâng, vâng...
Mina: Ừm, mình hy vọng cậu vẫn ổn?
Sana: Vâng! Tất nhiên rồi!
Mark: À, chúng ta đã từng gặp nhau rồi...
Mina: Thật sao?! Sana à, cậu chưa từng kể chuyện này cho tớ nghe!
Sana: Xin lỗi Mina... thật ra thì tớ có một quá khứ kinh khủng...
*Mina cảm thấy khó xử với chính mình*
*Vậy là cô ta bỏ chạy, để lại hai người kia phía sau*
Sana: Này! Mina-ya!
Mark: ừm... tôi... tôi nên lùi lại.
*Mark chạy băng qua đường*
Sana: Khoan đã, cậu đi đâu vậy?!?
*Sana chưa bao giờ biết Mark có tình cảm với mình*
*Mark đột nhiên gõ cửa phòng ký túc xá của Sana*
Sana: Là ai vậy?
Mark: Sana... là tôi đây, làm ơn mở cửa đi.
Hy vọng là: đã được đánh dấu??
Sana: Được rồi...
*Sana mở cửa cho Mark*
Sana: Tại sao cậu lại bỏ chạy?
*Mark bắt đầu rưng rưng nước mắt khi nghe cô ấy hỏi điều đó*
Mark: Chúng tôi... ừm...
Mark: Tớ... tớ chưa bao giờ thú nhận với cậu rằng tớ có tình cảm với cậu trước đây...
Sana: Tớ không hề biết, lẽ ra cậu nên nói cho tớ biết chứ.
*Lý do Mark bỏ chạy là vì khi Sana định hỏi Mark, cậu ấy đã bật khóc và chạy băng qua thành phố đông đúc.*
Mark: Tớ thực sự, thực sự xin lỗi Sana......
*Sana phải dùng dấu ấn an ủi.....*
*Mark đột nhiên ôm chầm lấy Sana*
Mark: Tôi rất xin lỗi
Sana: Không sao đâu, đừng khóc nữa.
*Sana ôm chặt Mark*
Sana: Không sao đâu...