Khiêu vũ chậm rãi trong bóng tối

1. Anh chàng mặc áo hoodie

"Hãy nhìn đường khi đi!"

Cái quái gì vậy? Có phải lỗi của tôi nếu anh ta không nhìn đường?! Tên khốn...

Tôi nhìn người đàn ông cao lớn đó, anh ta mặc áo hoodie màu xám và quần ống rộng màu xám."Hừm? Anh ta trông có vẻ đẹp trai... tiếc là anh ta đã đối xử tệ với tôi rồi."Tôi đã nghĩ vậy.

Hôm nay tôi không đi học nên quyết định đi theo anh ta. Có rất nhiều người nên anh ta đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt tôi.Saan na yun? Sao mình lại theo dõi anh ta chứ? Ugh

Tôi tưởng anh ấy đã đi rồi nhưng tôi lại thấy anh ấy trong một cửa hàng!À không, đó không phải là cửa hàng, đó là một phòng tập nhảy. Khoan đã, một phòng tập nhảy ư?? Anh ta đang làm gì ở đó vậy? Có lẽ anh ta biết nhảy, mình ngốc quá.

Anh ấy đi vào trong studio và đó là lúc tôi quyết định ngừng theo dõi anh ấy. Tôi nhìn đồng hồ,10:03. Còn quá sớm nhỉ.Nhưng tôi quyết định quay trở lại ký túc xá.

"Bạn đã ở đâu vậy?"Chai hỏi,Bạn cùng phòng và cũng là bạn của tôi nữa.

"Ngay chỗ đó"Tôi đã nói dối cô ấy, không cần thiết phải cho cô ấy biết, kẻo cô ấy lại nói tôi là kẻ rình rập. Tôi thầm đảo mắt khi nghĩ đến điều đó.

Chúng tôi ăn trưa xong và tôi dành cả ngày ở ký túc xá đọc sách. Đến giờ ăn tối rồi."Bạn có thể mua cái này không?"Rồi cô ấy đưa cho tôi một tờ giấy ghi các thành phần. Trán tôi nhăn lại."Sao rồi? Ý tôi là bạn đang nấu món gì vậy?"

Thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu, anh ấy nấu bữa tối cho cả nhà. Chúng tôi ăn sáng và ăn trưa ở căng tin hoặc ở các nhà hàng bên ngoài trường đại học. Thứ Ba và thứ Năm, tôi nấu bữa tối.

"Không có dịp đặc biệt nào cả. Tôi chỉ muốn thử món này mà tôi thấy trong sách dạy nấu ăn thôi."Chai nói.

"Được rồi, tiền."Tôi vừa nói vừa chìa tay ra trước mặt anh ta. Anh ta đặt tiền vào tay tôi.1000 peso? "Những thứ tôi định mua giá bao nhiêu vậy? Nhiều quá, chắc là anh phải trả." Anh ấy cười và bảo tôi cứ mua đi.

Tôi mặc chiếc áo hoodie màu hồng và đi ra khỏi tòa nhà. Trên đường đến cửa hàng tạp hóa gần đó, tôi thấy một người đàn ông đi vào cửa hàng. Chiếc túi lớn anh ta mang theo thu hút sự chú ý của tôi. Tôi bước vào cửa hàng và bắt đầu chọn nguyên liệu. Tôi đã chọn xong mọi thứ nên đi đến quầy thu ngân. Tôi cầm lấy thẻ tín dụng và định mở cửa kính thì có người mở cửa trước và đi ra ngoài.

À! Đó là anh chàng đeo ba lô to tướng! Anh ta mang rất nhiều túi nhựa. Anh ta bước vào chiếc Audi màu đen. Và chiếc Audi biến mất khỏi tầm mắt tôi.



Còn tiếp...