Seungkwan: Sao cậu không quay lại...?
Dokyeom: Không sao đâu... Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Mình sẽ còn sống.
1 ngày trước
Jihoon: Âm thanh... Tôi không nghĩ là do âm thanh trong phim, nhưng trước tiên hãy đến bộ phận phát thanh truyền hình đã.
Chan: Nếu trong câu lạc bộ phát thanh có zombie thì sao?
Wonwoo: Câu lạc bộ phát thanh nhỏ lắm, nên chắc chúng ta chỉ có thể có tối đa 3 người thôi. Đi nào.
Chan: Phù... Thật là đáng sợ!
Sunyoung: May mà chúng ta cùng tầng. Tớ tưởng trước đây chúng ta ở hai tầng khác nhau. Chắc tớ chết trên đường đến đó mất.
Jihoon: Cậu đang đùa đấy à?
Sunyoung: Không, em sợ quá... ừm
Chan: Đây chắc chắn là sự thật
.....
Soonyoung: Chan-ah!!!! Đằng sau cậu đấy!!!!!
Myeongho: Chan à, cậu ổn chứ?
Chan: Ừ... Không sao đâu...
Hả? Myeongho...?
ruồi trâu...
Vết thương...
Myungho: Chan à... Không sao đâu, đừng ngạc nhiên.
Chan: Không...Myungho...
Myeongho: Tôi thực sự ổn.
Bạn không bị thương
Vứt nó đi và biến đi
(Ôi...)
Tôi ổn...
dưới...
Đi nhanh lên!!!
