Truyện fanfic Taek-en - Những Ký Ức Đã Mất (Fanfic Bigs)

Những Ký Ức Đã Mất Tập 1

Truyện fanfic Taek-en - Những ký ức đã mất - Tập 1






'Cảm giác tê tê-'

Y tá: Chào mừng. Bạn đến đây vì lý do gì vậy?

Hakyeon: À... Tôi chỉ... Tôi chỉ muốn xin một vài lời khuyên...

Y tá: Ồ, vâng. Vui lòng ghi tên, số điện thoại và địa chỉ của bạn vào đây.

Hakyeon: Vâng...

Hakyeon ngồi trên ghế trong phòng chờ, hai tay nắm chặt như thể anh đang lúng túng trong lần đầu tiên đến gặp bác sĩ tâm thần.
photo
Y tá: Bệnh nhân Cha Hak-yeon?

Hakyeon: Vâng… vâng!

Y tá: Mời quý khách đến phòng khám số 3.

Hakyeon: Vâng, cảm ơn.

'Druk-'

Khi Hakyeon mở cửa, anh thấy một bác sĩ mặc áo kho trắng đang ngồi đó, làm việc trên máy tính.

Bác sĩ: Vâng, điều gì đã đưa anh/chị đến đây?

Hakyeon: À... Tôi... Tôi... Tôi cứ thấy một người đàn ông nào đó trong giấc mơ của mình.

Bác sĩ: Trong giấc mơ của anh/chị thôi sao?

Hakyeon: Vâng... nhưng tôi không biết người đàn ông đó. Nhưng ông ta xuất hiện trong giấc mơ của tôi mỗi đêm.

Bác sĩ: Ông ta là người như thế nào?

Hakyeon: Cậu ấy hơi cao, vai rộng và trông giống như một con mèo, và...
photo
Bác sĩ: Rồi sao?

Hakyeon: Em... em không biết nó sẽ nghe như thế nào, nhưng hãy nói với em rằng anh yêu em và em cũng nói điều tương tự...

Bác sĩ: Tôi hiểu rồi. Trước đây hai người có phải là người yêu của nhau không?

Hakyeon: Không... Tôi chưa từng có người yêu. Điều duy nhất tôi từng có là tình cảm đơn phương với một cô gái học lớp bên cạnh hồi còn học cấp ba...

Bác sĩ: Ừm... Anh/chị bắt đầu mơ giấc mơ đó từ khi nào?

Hakyeon: Tôi bị tai nạn xe hơi vào tháng Tư năm nay.
Hồi đó tôi bị chấn thương đầu nên mất trí nhớ về những sự việc gần đây.

Bác sĩ: Vậy lần cuối cùng anh nhớ được là khi nào?

Hakyeon: Tôi nhớ là mình đã gia nhập công ty cách đây hai năm, nhưng từ đó đến giờ tôi hoàn toàn mất trí nhớ, vì vậy hiện tại tôi đang nghỉ phép ở công ty mà tôi làm việc trước khi xảy ra tai nạn.

Bác sĩ: Vậy, bạn đã hỏi những người xung quanh chưa? Bố mẹ, bạn bè của bạn?

Hakyeon: Tôi đã hỏi rồi, nhưng tôi không biết hết mọi thứ.
Tôi không biết liệu đó có phải là vì tôi đã trở nên độc lập hơn sau khi gia nhập công ty hay không.

Bác sĩ: Vậy, dù cô có album hay gì đó, người đàn ông trong giấc mơ của cô lại không có mặt ở đó?

Hakyeon: Vâng, nhưng... tôi nghĩ là album đó thiếu một vài bức ảnh.

Bác sĩ: Một bức ảnh?

Hakyeon: Ừ, mình không nhớ rõ, nhưng khi xem lại album mình thấy có đánh dấu chỗ thiếu một bức ảnh.
Không chỉ vậy, tôi còn cảm thấy có điều gì đó không ổn trong nhà mình.

Bác sĩ: Nếu đó là cảm giác xa lạ... thì thuộc loại nào...?

Hakyeon: Tôi chỉ... không biết nữa.
Tôi cảm thấy như thiếu một điều gì đó.

Bác sĩ: Ừm... Vậy cho phép tôi hỏi anh thêm một câu nữa.
Bạn có cảm thấy khó chịu sau giấc mơ đó không? Giống như một cơn ác mộng mà bạn không muốn gặp lại nữa?

Hakyeon: ...Tôi không biết nữa. Không phải là tôi không muốn mơ, nhưng... Mỗi khi mơ, tim tôi lại đau nhói. Giống như tôi đã đánh mất thứ gì đó mà lẽ ra không nên mất...
photo