Seokmin: Nhưng Yoonha, ngày mai em không phải đi học sao?
Vâng! Đi thôi!
Seokmin: Nhưng giờ đã muộn rồi. Ngày mai em có thể thức khuya được không?
Chắc hẳn bạn đang mệt mỏi
Không sao đâu~ Tôi thường ngủ dậy muộn mà, có chuyện gì vậy?
Seokmin: À~ Thì ra đó là lý do Yoonha thấp bé!
Anh trai tôi thật độc ác.
Seokmin: Haha, dễ thương quá!
Và tôi cũng không hề thấp bé..!
Seokmin: Không, tôi thấp.
Không! Tôi cao hơn 160cm.
Seokmin: Không phải ai cao trên 160cm cũng được coi là cao.
Điều này thật tệ
Seokmin: Tớ xin lỗi, Yoonha. Tớ chỉ làm vậy vì cậu dễ thương thôi.
Xin hãy tha thứ cho tôi chỉ lần này thôi nhé!
Seokmin: Yoonha, anh có chuyện muốn nói. Chúng ta sang đó trước nhé?
(nơi tối tăm dưới gốc cây)
Ừm... đúng vậy! Tôi biết anh trai tôi không phải là người xấu haha
Seokmin: Haha (Xin lỗi, lần này tôi sẽ là kẻ xấu)
đến
Anh muốn nói gì vậy, oppa?
Seokmin: Không có gì đâu
