[NÓI CHUYỆN] Anh chàng nhà bên, không, anh trai tôi.

Tập 47 [Vấn đề thời gian]

Chỉ là vấn đề thời gian trước khi tôi quên anh ấy. Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương. Tin tưởng điều đó, tôi thu dọn hành lý và đến thư viện.




Mệt mỏi -




photo






"3 giờ rồi sao? Mắt tôi sưng húp rồi, tôi phải làm gì đây? Ha. Được rồi, đi thôi."









ㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡㅡ


# thư viện






- Bạn có ở đây không?





"ừm..."





- Này, cậu sao vậy? Trông cậu như đang ốm vậy.





Bạn thật vô dụng và chu đáo, tôi biết nói gì đây? Bạn chia tay với tôi vì bạn chán à? ;;







"...chúng tôi đã chia tay."





- .. Cái quái gì thế..? Cái gì..??





"Tôi chia tay với bạn rồi, tôi chán lắm."





- Thở dài... Thôi quên đi, nếu cậu chán thì sẽ chẳng có câu trả lời nào cả, trừ khi người đó bắt gặp cậu sau này.





"Đúng vậy."





Một cặp đôi đang tán tỉnh nhau ngay trước mặt tôi, tôi phát điên lên rồi. Chúng tôi vừa mới chia tay hôm nay mà tôi lại phải chứng kiến ​​cảnh đó sao? Thật là tra tấn.






"... haa... chết tiệt"




Cuối cùng, tôi đã khóc.










-