giáo viên dạy nhảy

chương 16

Sau khi bài hát kết thúc, tôi ngồi xuống vì kiệt sức. Cảm giác được nhảy múa khi đang sợ hãi và lo lắng thật tuyệt.
Tôi nghe thấy một vài người vỗ tay phía sau mình.
Tôi quay lại và thấy anh chàng cao lớn đi cùng một người khác có tàn nhang trên mặt.

"Ồ, cô gái xinh đẹp quá, tôi không ngờ cô lại nhảy giỏi đến thế. Cô có tham gia các cuộc thi không?" chàng trai cao lớn hỏi.
"Thứ nhất, tôi không tham gia các cuộc thi vì tôi không thích có khán giả để mua vui. Thứ hai, đừng gọi tôi là 'cô gái xinh đẹp' nữa. Tôi có tên. Tên tôi là y/n." Tôi gắt gỏng với họ.

"Chúng tôi cũng là vũ công. Muốn hợp tác với nhau sometime không?" chàng trai có tàn nhang hỏi.
"Các người là những kẻ bắt cóc! Sao tôi lại ngu ngốc đến mức hợp tác với các người chứ?!" Tôi hét lên.

"Tôi muốn gặp anh Minho." Tôi nói và khoanh tay lại.
Anh chàng cao to rên rỉ vì bực bội và bảo anh chàng có tàn nhang hãy chắc chắn rằng tôi không bỏ chạy.
Sau đó, anh chàng cao lớn đi ra ngoài rồi quay trở lại.

Anh ấy dẫn tôi đến một phòng khác, ở đó tôi gặp anh chàng má lúm đồng tiền và Minho.
"Minho?! Sao cậu lại cử Jisung đến đây? Hai người quen nhau à?" Tôi hỏi anh ấy.

"Y/n?! Sao cậu lại ở đây?!" Anh ấy trông vô cùng ngạc nhiên.
"Ừm..." Tôi chưa kịp nói hết câu thì Jisung đã xông vào phòng thở hổn hển.

"Tôi xin lỗi vì đến muộn, tôi vừa làm mất điện thoại..." Mắt anh ấy mở to khi thấy tôi đứng trong phòng.
'Y/n?!' Cậu ấy trông cũng sốc không kém gì Minho.
"Han Jisung! Sao lúc nào cậu cũng đến muộn thế?!" Anh chàng má lúm đồng tiền hét lên với giọng gay gắt.

Tôi lập tức đứng chắn trước mặt Jisung.
"Anh bị làm sao vậy?! Cậu ấy đang sốt! Anh không thấy điều đó à?!" Tôi hét vào mặt hắn.
Ai nấy đều tỏ vẻ sửng sốt khi tôi quát mắng thủ lĩnh của họ.
"Cậu bị sốt à?" Chàng trai thấp bé hỏi Jisung.
Anh ta khẽ gật đầu và mọi người đều quay đầu nhìn tôi.
'Cái gì?! Đừng nhìn tôi như thế nữa?!' Tôi khoanh tay và lườm anh chàng có má lúm đồng tiền.

"Đồ khốn. Sao mày dám nói chuyện với tao như thế?!" Hắn túm lấy một nắm tóc của tôi.
'Anh Chan! Dừng lại! Anh đừng có làm cô ấy bị thương đấy!' Minho đẩy anh chàng má lúm đồng tiền ra xa tôi.
"Sao cô lại bảo vệ cô ta?!" Anh ta hét lên giận dữ.

"Cô ấy là người mà tôi có nhiệm vụ bảo vệ," Minho bình tĩnh nói.
Đôi mắt của chàng trai có má lúm đồng tiền mở to vì nhận ra điều đó.
"Cô ta là nhiệm vụ của anh sao?" Anh ta thốt lên kinh ngạc.
'Ừm. Chuyện gì đang xảy ra vậy? Tôi đâu phải là nhiệm vụ của ai.' Tôi nhìn xung quanh, vẻ mặt bối rối.

"Nào, ngồi xuống đi. Chúng ta sẽ giải thích-" Minho chưa kịp nói hết câu thì Jisung đã ngã gục xuống sàn.
"Jisung!!" Tôi hét lên và đỡ lấy Jisung đang ngất xỉu.
"Tôi nghĩ cậu ấy ngất xỉu vì sốt rồi," anh chàng thấp bé nói và giúp tôi di chuyển Jisung đến chiếc ghế dài gần đó.

Tôi suýt khóc khi nhìn thấy Jisung bất tỉnh.
“Đừng lo. Anh ấy không sao đâu.” Chàng trai thấp bé nở một nụ cười trấn an với tôi.
"Sao anh biết được?! Anh là bác sĩ à?!" Tôi gắt lên với anh ta.
"Tôi có kiến ​​thức y khoa cơ bản đấy," anh ta nói.