MC1: Chào buổi tối quý vị và các bạn, tối nay chúng ta sẽ được chứng kiến màn trình diễn của thần tượng đã phá vỡ rất nhiều kỷ lục trong ngành công nghiệp âm nhạc Kpop.
MC2: Hãy dành cho anh ấy một tràng vỗ tay nào, thần tượng David Kim.
Người dẫn chuyện:
Khán giả bắt đầu vỗ tay và hô vang tên anh ấy.
David Kim! David Kim! David Kim!
Âm thanh bắt đầu vang lên và ánh đèn sân khấu chiếu rọi vào người đàn ông đứng ở trung tâm sân khấu, trên khuôn mặt anh nở nụ cười rạng rỡ nhất đêm đó.
Anh ấy bắt đầu hát và khán giả kinh ngạc trước giọng hát tuyệt vời của anh ấy, nhưng đột nhiên anh ấy ngừng hát và bị sốc bởi những gì anh ấy nhìn thấy trên sân khấu.
Sau vài phút, anh ấy không còn nghe thấy tiếng nhạc và tiếng reo hò của khán giả nữa, rồi anh ấy ngất xỉu.
Chuông báo thức reo và anh tỉnh giấc khỏi cơn ác mộng.
DAVID KIM
May mà, đó chỉ là giấc mơ chứ không phải sự thật.
À, trước khi bắt đầu câu chuyện, cho phép tôi tự giới thiệu bản thân với mọi người trước đã.
Tôi tên là DAVID KIM, 18 tuổi và ước mơ của tôi là trở thành một thần tượng Kpop trong tương lai.
Tôi hát và nhảy giỏi.
Tôi cũng là một chàng trai ưa nhìn, không phải khoe khoang đâu nhưng sự thật là tôi khá điển trai.
Tôi thích biểu diễn nhưng không thích biểu diễn trước nhiều người. Tôi ngại biểu diễn trên sân khấu trước khán giả vì tính cách hướng nội, tôi thích ở một mình.
Mẹ: Dada, xuống ăn sáng nào, đồ ăn đã sẵn sàng rồi.
DAVID KIM: Mẹ ơi, đừng gọi con là bố nữa. Con đủ lớn để được gọi bằng biệt danh rồi. Con không còn là trẻ con nữa. (hét từ phòng mình).
Mẹ: Nhưng dù sao con vẫn là bố của con chúng ta.
(Tôi đang trả lời từ nhà bếp.)
DAVID KIM: Nhưng mẹ ơi, con không còn là trẻ con nữa!
Mẹ: Được rồi, mẹ sẽ không gọi con là bố nữa. Ăn sáng trước khi đi học nhé.
DAVID KIM: Vâng thưa bà.
(Vài phút sau David Kim ăn xong và cậu ấy đến trường.)
DAVID KIM: Mẹ ơi, con phải đi rồi.
(Anh ấy hôn lên má mẹ trước khi rời đi)
DAVID KIM: Tạm biệt mẹ.
(Vừa chạy vừa vẫy tay chào mẹ).
* TRƯỜNG ĐẠI HỌC KHO BÁU*
Trường học nơi David đang học tập.
DAVID KIM: Lại một lần nữa, tôi bước đi trên con đường mòn, cúi đầu.
(David vô tình va phải ai đó khi đang đi trên đường)
HARUTO: Cậu có thể ngừng cúi đầu khi đi trên đường được không?
DAVID KIM: Tôi...xin lỗi vì đã không gặp được bạn. Xin lỗi một lần nữa.
(Nói những lời đó mà không nhìn vào mặt anh ta.)
HARUTO: Xin lỗi thôi chưa đủ, cậu cần phải trả giá. Hẹn gặp lại lần sau.
DAVID KIM: Nhưng.......!
(David Kim chưa kịp nói hết câu vì Ruto đã khuất khỏi tầm mắt ông ta.)
DAVID KIM: Gã đó thật kinh tởm...
* Phòng học *
JIHOON: Này David, cậu sao vậy? Sao cậu không có tâm trạng?
DAVID KIM: Đừng để ý đến tôi, tôi ổn mà...
JIHOON: Nhưng cậu đã nghe tin tức chưa?
DAVID KIM: Có tin gì mới không?
JIHOON: Cậu thật sự không biết sao?
DAVID KIM: Nếu tôi đã biết rồi thì tại sao tôi lại phải hỏi anh?
JIHOON: Đây này! Công ty K Entertainment sẽ tổ chức buổi thử giọng tại trường chúng ta, họ đang tìm kiếm thực tập sinh cho nhóm nhạc nam mới của họ.
DAVID KIM: Cái gì? Công ty My Dream Entertainment sẽ tổ chức buổi thử giọng ngay tại trường chúng ta sao?
JIHOON: Đúng vậy. Bạn muốn thử giọng không?
DAVID KIM: Vâng. Nhưng tôi sợ phải biểu diễn trước nhiều người!
JIHOON: David, cậu biết không, đây là lúc để đối mặt với nỗi sợ hãi và vượt qua điểm yếu của mình.
DAVID KIM: Nhưng tôi vẫn còn sợ. Tôi sẽ cố gắng thử giọng để đối mặt với thực tế và biến ước mơ của mình thành hiện thực.
