Khi trời mưa

Đáng lẽ đó phải là một ngày bình thường.

"Vậy để tìm x, chúng ta sẽ dùng công thức này..." bla bla bla... Hôm nay lại là một ngày nhàm chán nữa. Mà thôi, mình ghét toán và chỉ muốn ngủ một giấc. Tệ thật, giáo viên toán của chúng mình đáng sợ quá nên mình chẳng còn lựa chọn nào khác ngoài nghe lời ông ấy, nếu không sẽ bị đuổi ra ngoài.


Không phải ai trong lớp cũng tỏ ra hứng thú với cuộc thảo luận. Có người đang lắng nghe, có người đang ghi chép, nhưng đa số đều như đang ở một thế giới khác. Có người giấu điện thoại và dùng nó. Số khác thì lén ngủ. Tôi biết, họ ngủ với đôi mắt mở to, có vài mánh khóe để làm vậy, nhưng tôi không biết làm thế nào.


*nhẫn nhẫn nhẫn

Cuối cùng, chuông reo. Cô giáo không vui nhưng chúng tôi thì rất vui. Từng người một, chúng tôi đi ra lớp học.

Tôi xách túi lên và tiến về thiên đường của mình.


Sân thượng vốn là khu vực cấm. Sinh viên không được phép vào đó, nhưng việc nó không được khóa cũng không phải lỗi của họ.


Tôi bước vào và ngồi vào chỗ yêu thích của mình, từ đây tôi có thể nhìn thấy biển, tôi yêu thích sự yên bình bao quanh mình. Tôi lấy bữa trưa đã chuẩn bị sẵn từ trong túi ra và bắt đầu ăn.


Bữa trưa của tôi hôm nay vẫn bình thường như mọi khi, chỉ có trứng và xúc xích. Cảm giác như đang ăn sáng vậy. Đây là món ăn duy nhất mà anh trai tôi nấu được 😅😅


Sau khi ăn trưa xong, tôi quay lại lớp học. Tôi thấy các bạn cùng lớp đang đi vào nhà vệ sinh và chuẩn bị thay áo. Hôm nay là tiết thể dục, giá mà chúng ta được thảo luận thay vì làm bài tập. Tôi không phải là người giỏi thể thao nên luôn bị trừ điểm hoạt động.


Tôi thay quần áo và đi đến phòng tập thể dục. Tôi thấy các bạn cùng lớp đang ngồi trên ghế dài nên tôi cũng ngồi theo. Các bạn nam đang chơi bóng rổ, còn các bạn nữ thì đang cổ vũ các bạn. Tôi mừng vì hôm nay mình không phải vận động gì cả.


Ngày hôm nay của tôi trôi qua suôn sẻ như mọi khi. Nhân tiện, trước khi kể dài dòng hơn, tôi muốn nói với các bạn rằng tôi là người hướng nội, tôi không phải là mọt sách nhưng tôi không có bạn bè.Các bạn cùng lớp cố gắng kết bạn với tôi nhưng tôi chỉ đơn giản là từ chối. Tôi thường xuyên chuyển trường nên việc kết bạn chỉ là vô ích. Đây là lần đầu tiên tôi ở một nơi trong 2 năm vì hiện tại tôi đang sống với anh trai. Mặc dù tôi sẽ không chuyển trường nữa, nhưng việc ở bên cạnh mọi người khiến tôi cảm thấy thoải mái nên tôi luôn giữ khoảng cách. Có những người cố gắng thân thiết với tôi nhưng thời gian trôi qua họ cũng dần xa cách.


Tôi là người cuối cùng ra khỏi lớp, hôm nay là ngày chúng tôi được phân công dọn dẹp lớp học nhưng tất cả các bạn cùng nhóm của tôi đều đã về hết. Họ luôn làm vậy nên tôi chẳng hề phàn nàn gì cả. Khi tôi chuẩn bị ra ngoài, tôi nhìn thấy cậu ấy. Đúng rồi, cậu ấy là bạn cùng lớp của tôi.


"Chào Sujeong," anh ấy chào tôi với một nụ cười tươi.

Tôi gật đầu và tiếp tục bước đi, nhưng đột nhiên anh ta nắm lấy tay tôi.

"Sujeong, mình biết chúng ta không thân thiết lắm, nên mình cũng không chắc cậu có biết tên mình không."

"Tôi không biết tên bạn, nhưng tôi biết chúng ta là bạn cùng lớp, nói cho tôi biết đi. Bạn cần gì? Tôi đang vội." Tôi nói một cách bình tĩnh. Mặc dù tôi đang bực mình nhưng thực sự không biết phải thể hiện điều đó như thế nào.

"Tôi là Park Minjung và tôi rất thích bạn," cậu ấy nói và cúi đầu.

"Tôi không thích anh," tôi nói thật lòng rồi bỏ đi. Anh ta bị làm sao vậy? Tôi tưởng anh ta thích tôi chứ. Tôi nghĩ đó là lần đầu tiên chúng tôi nói chuyện.


Tôi vội vàng chạy vào phòng và mở máy tính xách tay. Tôi mở mạng xã hội với hy vọng sẽ có tin nhắn từ anh ấy. Nhưng không có gì cả. :(((((( Tôi lo lắng, đây là lần đầu tiên tôi không nhận được lời chào từ anh ấy. Tôi cảm thấy hồi hộp. Có chuyện gì xảy ra với anh ấy không?