Tiếng thầy giảng chồng lên tiếng mưa, cứ êm đềm và nhàn nhạt. Taehyung- mười bảy tuổi, Idol của trường học nhưng ngồi trong lớp học
thêm tiếng Anh với gần năm chục con người đến từ đủ lớp đủ trường cũng chỉ là một cậu trai đến tuổi thì thi Đại học- bình thường và tẻ nhạt. Và Taehyung- Tae bén duyên nhưng giữa 50 hình hài chẳng có nổi một người quen thì cậu cũng chắc khác gì cơn mưa ngoài kia, âm thầm và lặng lẽ.
Ngó nhìn sang bên trái, sát cửa sổ, một cô bé, tay quay quay bút, nhìn ra ngoài suy tư. Những hạt mưa lất phất bay mang theo những cánh anh đào hồng phớt bay qua khung cửa không khép đến với quyển vở trắng của cô bé. Chứng kiến tất cả khung cảnh đẹp đẽ ấy, Taehyung xé một mảnh giấy nhớ vàng tươi, viết vội vài ba dòng rồi nhân lúc thầy đang giảng bài lén lút đưa cho “người ta”:
“Anh Đào trở mình cùng mưa vào cửa lớp
Đằng ấy ơi không phiền nhích lại đây
Đằng ấy ướt, lòng mình cũng lạnh thay
Đằng ấy ơi không phiền thì...nhích lại đây một chút”
Taekyung nhìn mấy dòng chữ thẳng thớm xuất hiện trước tầm mắt mà thoáng chút ngạc nhiên,
dở tệ ngốc nghếch mà cứ vậy nhẹ nhàng như cánh Anh Đào đặt người ta vào lòng.
