Em yêu, anh sợ em đến thế sao?
Lần gặp gỡ đầu tiên của chúng tôi


Tôi: Hừ, tôi tưởng quán cà phê ở đây chứ sao... hình như tôi bị lạc đường rồi?

Tôi: Ừm... có lẽ nó không ở đây... hoặc *trời ơi sao chuyện này chỉ xảy ra với mình vậy chứ* mình ghét cái thị trấn này quá ngu ngốc- ồ

08:24 PM

Taeyong
*Ôi nhìn xem cô đang đi đâu kìa* *Sao cô ấy lại nhìn mình như thế, mình có làm gì đâu* Đừng nhìn chằm chằm vào mình như thế nữa.


Taeyong
Tôi cần phải đi hoặc chúng ta có thể đi đâu đó nếu bạn không phiền


Taeyong
*Cô gái không chấp nhận lời đề nghị của tôi, tôi phải làm gì đây? Tôi hiểu rồi.* Làm ơn, chỉ lần này thôi, làm ơn, làm ơn!


Taeyong
Cô ấy không muốn *thôi nào cô bé, ngoan ngoãn đi*

09:07 PM
Tôi: *Làm ơn, làm ơn cứu tôi với!* Tôi bắt đầu la hét và khóc nhưng chẳng ai giúp tôi cả *Tại sao chứ, tại sao lại như vậy?*


Taehyung
????:Tôi nghĩ cậu nên để cô ấy đi, bạn ạ.

Tôi: *Anh ta là ai?*


Taeyong
Lo chuyện của mình đi *anh ta bị làm sao vậy* Vậy cô gái, em có muốn đi chơi không?


Taehyung
Tôi đã bảo họ tránh xa ra *nhưng tôi ghét những người không làm theo lời tôi* Giờ thì sao?

Người kia bắt đầu hét vào mặt anh ta. Tôi: *Ôi, giọng anh ấy hay thật*


Taeyong
Nếu tôi không làm điều đó thì sao...?


Taehyung
Tôi sẽ đá đít cậu nếu cậu không nghe lời tôi *Thôi nào cậu bé, cứ làm những gì tôi bảo đi*

Tôi: Ờm... xin lỗi nhưng anh có thể đá anh ta một cái rồi thả tôi ra được không? *Bình tĩnh nào, phải không*


Taeyong
?????????


Taehyung
????????

Tôi: Cái gì? Cứ làm những gì anh muốn đi *đồ quái vật ngu ngốc* Anh đến đây để cứu tôi à? Vậy thì làm ơn cứu tôi đi thay vì tán gẫu với hắn ta.


Taeyong
Vậy bây giờ chúng ta phải làm gì?


Taehyung
(Thì thầm: Tôi không biết, có lẽ chúng ta về nhà thôi *hãy nói vâng nhé*)


Taeyong
Ừ, bạn nói đúng *cô gái này chán quá* Ok, tạm biệt.


Taehyung
À ok, tạm biệt *giờ đến lượt cô gái*

Mấy người kia thì thầm gì đó vào tai nhau, rồi người kia buông tay tôi ra và đi chỗ khác. Tôi: *Chuyện gì vừa xảy ra vậy?* Sao các cậu làm được thế?

Anh ấy nhìn tôi và cười nhếch mép *Trời ơi sao anh ấy dễ thương thế*


Taehyung
Làm gì *ừm…ý cô ấy là cái đó à…* Ồ, anh ấy buồn ngủ nên về nhà.

Tôi nhìn chằm chằm vào anh chàng đó *anh ta... trông... buồn ngủ?* Tôi: Anh là ai?


Taehyung
Tôi tên là Kim Taehyung, rất vui được làm quen. Còn bạn tên là gì?

Anh ấy bỏ tay ra để bắt tay tôi: "Tôi tên là Liza, rất vui được gặp bạn." Tôi bắt tay anh ấy và cả hai cùng mỉm cười với nhau.

Khoảnh khắc ấy, tôi có một linh cảm kỳ lạ về anh ta, một linh cảm rất kỳ lạ và nguy hiểm, một linh cảm có thể thay đổi cuộc đời tôi.