Hãy đỡ lấy tôi, tôi đang ngã (Vớ vẩn)
Tập 20: Cô ấy ư?~


Sau buổi gặp gỡ thân mật với bạn bè và người thân, tôi quyết định đến thăm nghĩa trang và viếng mộ Y/N.

Khi tôi đang đi trên con đường nơi bà ấy yên nghỉ, tôi thấy một người đang đứng bên mộ bà ấy và tặng bà ấy một bó hoa. Người đó là ai vậy?

Tôi bước nhanh và cố gọi người đó nhưng quá nhanh đến nỗi tôi không theo kịp. Tôi dừng lại trước mộ cô ấy và nhìn thấy...

...bông hoa mà người đó để lại. Tôi nhíu mày. Ai đã để lại bông hoa này? Tôi kiểm tra và thấy không có thông tin nhận dạng.

Tôi quyết định bỏ qua chuyện đó và đặt bó hoa của mình vào giữa rồi thắp một ngọn nến.

Đã ba năm kể từ lần cuối tôi đến thăm cô ấy. Tôi tự hỏi liệu cô ấy có giận tôi không.


Jimin
Em yêu, anh xin lỗi vì không thường xuyên đến thăm em nhé~


Jimin
Em có nhớ anh không? Anh nhớ em vô cùng. Em có khỏe không ở trên đó? Em thế nào rồi kể từ khi anh đi?

Tôi nói rằng bất cứ ai nhìn thấy tôi đều có thể nghĩ tôi bị điên, vì tôi đang tự nói chuyện với chính mình.

Tôi ngồi trên bãi cỏ Bermuda, ngước nhìn lên bầu trời và mỉm cười. Anh/Chị vẫn ổn trên đó chứ? Anh/Chị có nhìn thấy tôi lúc này không?

'Anh nhớ em nhiều lắm, Y/N. Nhiều lắm...'

Tôi kể cho cô ấy nghe mọi chuyện đã xảy ra, từ lúc nỗi nhớ nhung đau lòng ập đến cho đến khi tôi rời đi rồi quay lại đây. Từng chuyện nhỏ nhặt đã xảy ra...

Tôi đã kể lại câu chuyện đó. Đó là cách để tôi giảm bớt cảm giác tội lỗi vì đã không đến thăm cô ấy trong ba năm qua.

Tôi đứng dậy và gỡ hết những cọng cỏ non dính trên quần jeans của mình. Tôi nhìn cô ấy một lần nữa và mỉm cười.


Jimin
Tôi sẽ đến thăm vào ngày mai. Đừng lo, từ giờ trở đi tôi sẽ đến thăm bạn mỗi ngày nhé!


Tôi vừa nói vừa mỉm cười.

Tôi chuẩn bị rời đi thì nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Mắt tôi mở to khi nhận ra bóng dáng quen thuộc ấy.

Từ mái tóc. Từ chiều cao. Cái lưng ấy, và cả dáng đi nữa. Tôi khắc ghi điều đó vào trí nhớ. Tôi không thể quên người sở hữu những đặc điểm đó.


Jimin
CÔ!?

Tôi hét lên trong khi đuổi theo cô ấy về phía lối ra của nghĩa trang.


Jimin
CÔ CHỜ Đ×

Tôi hét lên thêm một lần nữa nhưng cô ấy đã vào trong xe rồi. Tôi ngơ ngác nhìn chiếc taxi, nó dần khuất khỏi tầm mắt tôi.

Mắt tôi có đang đánh lừa tôi không? Hay là tôi lại tưởng tượng ra điều đó?! Hay là tôi nhớ cô ấy quá nhiều?

Tôi lắc đầu.



Jimin
Có lẽ tôi bị mệt mỏi do lệch múi giờ...

Tôi nói xong rồi đi đến xe và lái đi.