Bạn thời thơ ấu
Chương 6


Minhee đang đọc sách trên giường thì điện thoại reo.


Minhee
Xin chào?

???
Chào Minhee-ya. Cậu đang làm gì vậy?


Minhee
Ừm, đang đọc sách. Sao bạn lại gọi cho tôi?

???
Tôi chán quá.


Minhee
Này, cậu muốn đi chơi cùng nhau không? Bây giờ vẫn là 9 giờ 30 tối.

???
Vâng, chắc chắn rồi. Tôi sẽ đến ngay.

*5 phút sau*


Lena
Minhee, Yujin đang ở đây. Cô ấy nói muốn gặp cậu.


Minhee
Bảo cô ấy lại đây.* (vừa nói vừa nghịch điện thoại).


Yujin
*Bước vào phòng anh ấy* Minhee, anyeong! *hạ giọng*


Minhee
Yujin-na. Cậu đến đây mất năm phút sao? Nhà cậu chỉ cách đây có 3 phút thôi mà.*quan sát trang phục của Yujin*


Yujin thấp bé.


Áo của Yujin.


Minhee
Yaa!! Và Eugene…


Yujin
*Sốc* Tại sao? Sao cậu lại hét lên như một thằng ngốc vậy?


Minhee
Chà, cô gái thật dũng cảm. Sao em lại dám đến đây với bộ đồ này trong thời tiết lạnh giá thế này? Em có thể bị cảm lạnh đấy - *mở tủ quần áo*


Yujin
*Anh ta bị làm sao vậy? Tôi lúc nào cũng mặc những bộ đồ kiểu này. Thật là một người phiền phức.*


Yujin
*Mặt khó chịu* Tôi biết mà. Đây là những bộ đồ thường ngày của tôi nên bạn không cần phải cằn nhằn như mẹ tôi đâu.


Minhee
*Ném một cái chăn và một cái áo len cho Yujin* Mặc cái này vào.


Yujin
Ờm, cảm ơn. Vâng, Minhee. Mẹ tớ nhờ tớ đi mua đồ tạp hóa. Khi đến nơi, tớ thấy một hoàng tử.


Minhee
Cái gì? Một hoàng tử thật sao?


Yujin
Không, một người đàn ông có vẻ ngoài như hoàng tử. Anh ấy đẹp trai đến nỗi tôi nghĩ anh ấy trông giống như một thần tượng. Bạn biết không, mỗi khi tôi mỉm cười với anh ấy,

Anh ấy đáp lại tôi bằng một nụ cười ngọt ngào nhất. Tôi chỉ... không thể chịu nổi. *nằm trên giường*


Minhee
*cười* Trường ta có nhiều người như thế lắm. Kể cả người đứng trước mặt cậu đấy *đột nhiên hạ giọng*


Yujin
Hả? Vừa nãy cậu nói gì vậy?


Minhee
Không, không có gì cả. Này, muộn rồi đấy. Tớ nghĩ cậu nên về nhà thôi *xoa cổ*

Haha, bạn hiểu ý tôi mà 😆