Tôi không thể rời xa em...
QUÁ KHỨ 78



Y/N
Tôi-Tôi...

Tôi nhìn vào mắt anh ấy....

Tôi cảm thấy cổ họng và môi mình khô khốc...

Tôi không chắc mình có nên nói hay không... nhưng sau đó...


Jimin
Cái gì?

Không, tôi không thể!


Y/N
Tôi... tôi xin lỗi?


Jimin
Hả!!?

Anh ấy bắt đầu cười lớn đến nỗi tôi có cảm giác như anh ấy đang xem một bộ phim hài nào đó.


Y/N
Ừ!! Tôi đang nói lời xin lỗi mà!


Jimin
Bạn sẽ nói câu đó bao nhiêu lần...?


Y/N
Tôi không biết...

Tôi đẩy anh ta ra và bắt đầu bước đi.

Tôi thật là hèn nhát...


Jimin
WOW!!!! *anh ấy hét lên*


Y/N
Bạn không nghĩ Tae đã sai sao?


Jimin
Về chuyện gì?

Ôi không!! Chết tiệt!!


Y/N
ừm... không có gì cả


Y/N
Tôi chỉ... thôi bỏ đi.


Jimin
Chắc chắn bạn cần đến bệnh viện ngay lập tức.


Y/N
Tôi không...

Tôi tiếp tục đi bộ...

Cho đến khi tôi về đến nhà.

Và suốt thời gian đó, tôi có thể nghe thấy Jimin cười khúc khích phía sau lưng mình.

Khi đến gần cửa, tôi quay người lại.


Y/N
Bây giờ hãy đi


Jimin
Ở đâu


Y/N
Đến nhà bạn....


Jimin
Tôi có nên làm vậy không?


Y/N
Vâng vâng... rất quan trọng


Jimin
Nhưng dù sao đi nữa...


Y/N
Trừ khi cậu không muốn bị giết, Jungkook ạ.


Jimin
Được rồi, tôi đi đây...

Tôi khúc khích cười


Y/N
Tạm biệt... hẹn gặp lại sớm nhé!


Jimin
Tạm biệt!