Đã quá muộn rồi.
tập 11



Author pov
Trở lại với góc nhìn của Shuhua


Shuhua
*Tôi trừng mắt nhìn người vừa hét toáng lên, vẻ mặt hắn ta nhếch mép cười. Sau đó, tôi quay lại nhìn Hyun-suk, người đang vô cùng kinh ngạc.*


In-yeop
Lâu rồi không gặp em yêu *vừa nói vừa cười toe toét*


Shuhua
Tao sẽ đánh cho mày tơi tả. Đồ cáo xấu xí! *Tôi nói vậy trong khi chuẩn bị đánh hắn thì có người lên tiếng*


Yu-chan
Ồ, thật tuyệt vời, một cuộc hội ngộ thú vị *nói một cách mỉa mai*


Eunwoo
Đúng vậy *vừa nói vừa thở dài*


Shuhua
Ồ, cả hai người đều ở đây à?


Yu-chan
Tất nhiên rồi, nhân tiện, sao cậu không báo cho chúng tớ biết khi cậu về từ Hàn Quốc? Cậu biết chúng tớ nhớ cậu nhiều thế nào mà. Đồ khốn! *anh ta vừa nói vừa ôm bạn*


Shuhua
Tôi chỉ muốn có chút thời gian tránh xa mấy người phiền phức kia thôi *tôi nói đùa đấy*


Eunwoo
Thế còn cái ôm của tôi thì sao? *vừa nói vừa dang rộng vòng tay khi tôi nhẹ nhàng ôm cậu ấy*


In-yeop
Ừ, cậu đã ôm cả hai người họ rồi, còn tớ thì sao?


Shuhua
Ồ, xin lỗi, đây nè *Tôi vừa nói vừa đấm vào ngực anh ta, không mạnh lắm nhưng cũng vừa phải*


In-yeop
Ôi đau quá *vừa nói vừa ôm ngực và làm điệu bộ kịch tính*


Shuhua
Mày đáng bị thế, đồ cáo xấu xí. *Tôi nói khi nhận thấy Hyun-suk đang nhìn chúng tôi với vẻ khó hiểu* Ờ, mấy tên ngốc, muốn tham gia cùng tao không? *Tôi hỏi trong khi quay sang bạn bè*


Eunwoo
tất nhiên rồi.


Shuhua
*Khi tất cả chúng tôi ngồi xuống, tôi bảo họ tự giới thiệu với Hyun-suk* Vậy các bạn, đây là Hyun-suk, bạn cùng trường của tôi.


In-yeop
Chào Hyun-suk. Tôi là Hwang In-Yeop, chú cáo phiền phức và được yêu thích nhất của Shuhua. *vừa nói vừa cười ngượng ngùng*


Eunwoo
Chào, mình là Cha Eunwoo. Rất vui được gặp anh Hyun-suk *vừa nói vừa cười*


Yu-chan
Chào, mình là Kang Yu-chan nhưng bạn có thể gọi mình là Chan. Rất vui được làm quen *mỉm cười*


hyun-suk
Rất vui được gặp tất cả mọi người *vừa nói vừa mỉm cười*


In-yeop
À mà này, cậu gọi món gì vậy Birdy? Tớ đoán cậu vẫn gọi ly Americano đắng ngắt quen thuộc với 3 shot espresso và bánh donut dâu tây.


Shuhua
Tôi... sao cậu lại nhớ chuyện đó? *Tôi rất sốc vì cậu ấy đoán đúng hết nhưng không hề tỏ ra*


Yu-chan
Chúng tôi đều biết món bạn hay gọi vì mỗi khi đến đây sau giờ học, bạn luôn nói món đó và bắt chúng tôi trả tiền.


Eunwoo
Ừ, tôi nhớ có lần cô ấy uống hơn 4 ly espresso và hơi say, vì thế chúng tôi không cho cô ấy về nhà.


Eunwoo
Jeonghan chắc chắn sẽ giết chúng ta nếu chúng ta để cô ấy uống nhiều như vậy, dù chúng ta cho cô ấy ngủ lại nhà, nhưng đáp lại tất cả những gì chúng ta nhận được chỉ là những cú đấm khi say rượu của cô ấy.


Eunwoo
trên khuôn mặt đẹp trai của chúng ta *nói một cách vô cảm và thở dài*


In-yeop
Ừ, tôi nhớ rồi. Đó là lần đầu tiên có người đấm vào mặt đẹp trai của tôi. *vừa nói vừa sờ vào mặt*


Shuhua
Thôi nào, tôi không tệ đến thế đâu, được chứ? Với lại đó không phải lỗi của tôi. Đó là lỗi của Chan vì cậu ấy đã cá cược với tôi. *Tôi nói trong khi tự bào chữa*


In-yeop
*Tôi cá cược cái gì vậy?* *Vừa nói vừa nhướng mày*


Shuhua
Anh ấy cá cược rằng tôi không thể uống quá 3 tách espresso nên tôi đã uống 7 tách espresso.


hyun-suk
Thật sao? *nói với vẻ ngạc nhiên*


Shuhua
Ừ. *Tôi vừa nói vừa gật đầu*


Eunwoo
Vậy là cậu đang nói với tớ rằng tất cả là lỗi của con mèo này à? *vừa nói vừa chỉ vào Yu-chan đang cười gượng gạo*


Shuhua
vâng.


In-yeop
Được rồi. Giờ Yu-chan sẽ thanh toán hóa đơn cho chúng ta hôm nay. Mọi người cứ tự do gọi món gì tùy thích nhé.


Shuhua
Thật à? Tuyệt quá! Vậy thì mình sẽ gọi một bánh mì kẹp gà và một bánh phô mai, rồi cả năm người chúng ta cùng đi xem phim nhé?


Yu-chan
Khoan đã— *trước khi cậu ấy kịp phản đối, Eunwoo đã ngắt lời cậu ấy*


Eunwoo
Được rồi, đó là một ý tưởng hay, chúng ta cùng đi thôi.


Shuhua
Khoan đã, cậu có ổn với chuyện này không Hyun-suk? *Tôi nói trong khi quay mặt về phía Hyun-suk*


hyun-suk
Tôi không biết, có lẽ việc tôi ở đây sẽ khiến mọi người cảm thấy không thoải mái. *Anh ấy nói trong khi nhìn xuống, giọng không hề buồn vì anh ấy muốn dành nhiều thời gian hơn với mọi người.


hyun-suk
thời gian với bạn*


In-yeop
Trời ơi, sao cậu lại nghĩ chúng tớ sẽ khó chịu vì cậu chứ? Tất nhiên là không rồi, vả lại tớ cũng không muốn chim nhỏ của tớ buồn vì bạn trai nó từ chối.


In-yeop
Đi chơi với chúng tôi đi *anh ấy nói và cười nhếch mép ở câu cuối khiến Hyun-suk đỏ mặt*


Shuhua
Trời ơi, anh ta không phải bạn trai tôi, đồ cáo xấu xí! *Tôi nói một cách giận dữ*


Yu-chan
Tôi không tin điều đó vì bạn hiếm khi đi chơi với những chàng trai mà bạn không quen biết.


Eunwoo
Ừ, anh ấy nói cũng có lý đấy *vừa nói vừa đồng tình*


Shuhua
Ôi trời ơi, tôi sẽ không bao giờ yêu thêm lần nào nữa sau những gì đã xảy ra *Tôi nói một cách vô cảm*


In-yeop
Đừng khóc lóc vì anh chàng trông như rồng đó nữa, hãy sống cuộc đời của mình và đừng ép buộc bản thân phải độc thân. *Anh ấy nói với giọng ân cần*


Yu-chan
Đúng vậy, tôi không thể tin được cô ấy lại tìm thấy thứ gì trong con rồng xấu xí đó, nó trông giống như một con thằn lằn. *Anh ta nói với giọng hơi tức giận*


Shuhua
Thôi đừng nói về chuyện đó nữa. Nói đến thế làm tôi đau đầu *tôi nói lạnh lùng*


Eunwoo
Ừ, giờ thì đi xem phim thôi. Có phim kinh dị mới ra mắt, cậu muốn xem không?


Shuhua
Tưởng cậu sẽ không bao giờ hỏi *vừa nói vừa cười một cách đáng sợ*


In-yeop
Ừm, đừng cười nữa, cười làm tôi thấy rợn người *vừa nói vừa xoa hai tay*


Shuhua
Ừ ừ, kệ đi *tôi vừa nói vừa đảo mắt* Đi thôi mọi người, tôi không muốn muộn. Kaja


Author pov
Tua nhanh đến lúc bạn đến trung tâm thương mại để xem phim.


Shuhua
Tôi và mấy cậu bạn đang đợi Chan, cậu ấy đang thu vé. Trong lúc chờ, tôi nghe thấy ai đó gọi mình. Tôi quay lại và nghe thấy tiếng gọi.


Shuhua
Tôi đã xem đó là ai. Và tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng khi gặp lại người đó.

??
Hii Shu, trùng hợp thật. Mà cậu làm gì ở đây vậy?


Author pov
Vậy là hết rồi các bạn. Hy vọng các bạn thích tập này 🥲💜💜💜. Xin lỗi nếu mình có mắc lỗi gì nhé 🥲🤧. Tạm biệt.