Đã quá muộn rồi.
tập 3



Yunho
SHUHUA!!!! *hét lên từ xa*


Shuhua
*Tôi nghe thấy Yunho gọi nhưng không biết phải trả lời thế nào, tôi cứ nhìn chằm chằm vào hai bóng người đứng trước mặt, họ đang nhìn tôi với vẻ mặt cười nhếch mép.*


Shuhua
T-tại sao c-cậu lại làm thế? Tớ không đủ tốt với cậu sao? *Tôi nói, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đang chảy dài trên má*

Emma
Trời ơi, cô thực sự nghĩ rằng bạn trai tôi sẽ phải lòng một cô gái nghèo như cô sao *cười khẩy*


Shuhua
C-cậu nói gì vậy? Hwa, giải thích cho tớ hiểu cô ấy đang nói gì đi ạ. *Tớ cố gắng suy nghĩ tích cực và hỏi cậu ấy*


Seonghwa
Ôi thôi nào Shuhua *cười khẩy* sao cậu lại ngốc đến thế mà nghĩ tớ sẽ yêu một thằng mọt sách như cậu, người thậm chí còn không có gia đình. À mà này... cậu có...


Seonghwa
Giống như món quà sinh nhật của em vậy, cưng à *cười mỉa*


Author pov
Bạn muốn nói điều gì đó nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng, bạn không biết phải nói gì. Bởi vì anh ta đã phản bội bạn với người yêu của bạn.


Author pov
bị gọi là kẻ bắt nạt. Những người khác đứng từ xa quan sát ba người vì họ không biết phải làm gì. Trong khi đó, cả hai người này (Seonghwa và Emma)


Author pov
Họ đang xúc phạm bạn. Bạn định bỏ đi vì không chịu nổi việc họ xúc phạm mình thì đột nhiên Seonghwa nói điều gì đó khiến bạn...


Author pov
Bạn tức giận.


Seonghwa
Ôi, đồ mít ướt, mày định đi đâu vậy? Mày định đi mách bố mẹ về tao à? *cười* Ồ, tao quên mất là mày thậm chí còn không có bố mẹ.


Shuhua
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa nên đã tiến đến chỗ hắn và tát hắn thật mạnh đến nỗi môi hắn chảy máu. Mọi người đều kinh ngạc khi nhìn thấy tôi.


Shuhua
Tát hắn. Hắn định nói gì đó thì tôi ngắt lời. *Nghe đây đồ con đĩ, nếu mày nghĩ tao yếu đuối thì mày nhầm rồi, tao mong mày sẽ...


Shuhua
Để thấy được con người thật của tôi, và tôi hy vọng đó sẽ là ngày tồi tệ nhất của anh, ông Park ạ. *cười khẩy* Anh đã đụng phải nhầm người rồi. Nhưng đừng lo, tôi sẽ khiến anh phải trả giá.


Shuhua
Tôi vô cùng hối hận và đây là những lời cuối cùng của tôi, hãy nhớ lấy điều đó. À, và thêm một điều nữa dành cho bạn. *Tôi đã đến chỗ Emma và tát cô ta mạnh gấp đôi.


Shuhua
Seonghwa đã khiến cô ấy ngã xuống sàn. Sau đó tôi rời khỏi nơi đó.*


Shuhua
*Tôi nghe thấy Ateez (không có Seonghwa) gọi mình nên dừng lại và nhìn họ bằng ánh mắt lạnh như băng* Tôi tưởng chúng tôi là bạn bè nhưng có lẽ...


Shuhua
*cười khẩy* các người đều giống nhau cả, lũ "đĩ" ạ. Và nếu các người theo dõi tôi, tôi sẽ đảm bảo các người sẽ không thể về nhà lành lặn được đâu. HIỂU CHƯA?


Shuhua
*Nói xong, tôi rời khỏi công viên mà không cho họ cơ hội nói gì.*


Author pov
Bạn bước vào nhà, đi thẳng vào phòng ngủ và khóa cửa lại. Đó là lúc bạn bật khóc.


Shuhua
Đây là sinh nhật hạnh phúc nhất từ trước đến giờ haha *Tôi vừa khóc vừa nói* Tại sao không ai yêu thương tôi? Tôi không xứng đáng được yêu thương sao? Đầu tiên là...


Shuhua
Từ tình cảm thầm kín thời thơ ấu cho đến con nhỏ khốn nạn đó. Chắc là mình đã sai lầm về tình yêu. Chẳng có thứ gọi là tình yêu. Mà sao mình lại đổ lỗi cho con nhỏ đó chứ.


Shuhua
*cười buồn* Dù sao thì đó cũng là lỗi của tôi vì đã hành động như một kẻ ngốc haha đồ ngốc haha *tôi bắt đầu cười như điên trong khi nước mắt đang chảy*


Shuhua
tuôn chảy không ngừng từ mắt tôi*


Author pov
Bạn thậm chí còn không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào. *Chuyển cảnh đến sáng*


Shuhua
Tôi tỉnh giấc vì điện thoại reo liên tục nên quyết định xem số người gọi. Khi nhìn thấy số người gọi, tôi bắt đầu cảm thấy...


Shuhua
Tôi hơi lo lắng vì cuộc gọi đến từ anh trai. Anh ấy có thể dễ dàng biết được tôi có ổn không. Đó là lý do tại sao tôi quyết định phớt lờ cuộc gọi, nhưng khi tôi nhìn thấy...


Shuhua
Trong lịch sử cuộc gọi, có hơn 40 cuộc gọi nhỡ từ anh trai tôi nên tôi quyết định gọi lại cho anh ấy.*


Shuhua
H-xin chào oppa *đang nghe điện thoại*

??
YAHHHH!! SAO CẬU KHÔNG NGHE ĐIỆN THOẠI CỦA TÔI? CẬU KHÔNG BIẾT TÔI LO LẮNG THẾ NÀO SAO! ĐỒ NGỐC *anh ta hét lên*


Shuhua
Xin lỗi oppa, em đang ngủ *nói bằng giọng khô khan*


Jeonghan
Ừ, em ổn chứ? Có chuyện gì xảy ra với em vậy? Xin lỗi vì đã quát mắng em nhé, bé yêu *nói với giọng lo lắng*


Shuhua
Không anh ơi, không có chuyện gì xảy ra cả, em vẫn ổn. Chỉ là em hơi mệt một chút thôi *nói với giọng mệt mỏi*


Jeonghan
Mọi việc bên đó đều ổn chứ?


Shuhua
Ừ, đúng rồi anh ơi, đừng lo cho em. Mà sao hôm qua anh không gọi cho em? Em đang đợi cuộc gọi của anh đấy *tôi vừa nói vừa chuyển chủ đề*


Jeonghan
Ừ, em yêu, em đã kiểm tra lịch sử cuộc gọi chưa? Anh gọi cho em từ hôm qua nhưng điện thoại của em tắt máy. Anh lo lắng cho em lắm, em biết không?


Shuhua
Xin lỗi oppa vì đã làm anh lo lắng.


Jeonghan
Khoan đã! Cậu có thực sự ổn không vậy? Vì đây là lần đầu tiên tớ nghe cậu nói lời xin lỗi *nói với giọng trêu chọc*


Shuhua
Ừ, im đi và đừng trêu chọc tôi nữa. Giờ nói cho tôi biết tại sao cậu gọi cho tôi?


Jeonghan
Ồ, trước hết, chúc mừng sinh nhật muộn nhé, và thứ hai, tớ nhớ cậu lắm *giả vờ khóc*


Shuhua
Ồ, em cũng nhớ anh lắm oppa. Nhân tiện, mọi người bên đó thế nào rồi?


Jeonghan
Ồ, mọi người đều ổn và họ nhớ bạn lắm. Vậy khi nào bạn quay lại Los Angeles?


Shuhua
Tôi đang định đến đó vào tuần này. Nhưng đừng nói với bố mẹ là tôi sẽ tạo bất ngờ cho họ nhé?


Jeonghan
Khoan đã, sao lại là tuần này? Tớ tưởng cậu ở lại đó đến khi tốt nghiệp xong chứ? *vừa nói vừa hỏi*


Shuhua
Tôi nghĩ 3 năm là đủ để hiểu rõ thế giới này rồi. Thêm nữa, tôi cũng nhớ mọi người lắm.


Jeonghan
Ừm, điều đó đáng ngờ đấy 🧐.


Shuhua
Ôi thôi nào oppa, không có gì đáng nghi cả. Được rồi, em sẽ báo cho anh khi nào em đặt được vé máy bay, anh đến đón em nhé.


Jeonghan
Vâng thưa bà *nói đùa*


Shuhua
Ừ ừ, kệ đi *Tôi đảo mắt*


Jeonghan
Ừm, em phải đi rồi. Tạm biệt, yêu em, giữ gìn sức khỏe và hẹn gặp lại sớm nhé. Hôn!


Shuhua
Ừ, tạm biệt, hẹn gặp lại sớm và yêu cậu *nói xong thì mình cúp máy*


Shuhua
Ôi trời, chắc mình phải đến trường để lấy bằng tốt nghiệp rồi *thở dài*



Author pov
Sau khi chuẩn bị xong, bạn mặc bộ này và đến trường.


Author pov
*Chuyển cảnh đến lúc bạn đang ở trường, trong phòng hiệu trưởng*

Mr.Park
Vậy cô Shuhua, cô đến đây bằng cách nào vậy? *nói và nhướng mày*


Shuhua
Tôi muốn rời khỏi trường này. Vì tôi sắp trở về quê hương. Vì vậy, tôi đến đây để lấy bằng tốt nghiệp *nói với giọng hơi lạnh lùng*.

Mr.Park
Ôi, chuyện gì xảy ra vậy cô Shuhua? Có chuyện gì không ổn sao? Sao cô lại đột ngột rời trường này và về nước vậy? *nói với vẻ kinh ngạc*


Shuhua
Không có vấn đề gì cả, thưa ông Park. Vậy tôi có thể lấy giấy chứng nhận tốt nghiệp được không ạ? Tôi không có thời gian vì ngày mai tôi phải bay rồi.

Mr.Park
Được rồi, đợi một chút *sau 5 phút* đây là giấy chứng nhận của cô Shuhua. Mong cô giữ gìn sức khỏe.


Shuhua
Ông Park cũng vậy *Tôi mỉm cười nhẹ* Tôi xin phép đi bây giờ *Tôi cúi chào ông ấy và rời khỏi văn phòng*

Góc nhìn của San


San
Tôi đang ngồi trong lớp nói chuyện với bạn bè thì giáo viên vào lớp. Hôm nay tôi không thấy Shuhua nên tôi nghĩ cô ấy đang nghỉ ngơi.


San
Tôi định đến thăm cô ấy sau giờ học. Tôi đang mải suy nghĩ thì cô giáo đập bàn hai lần và nói rằng cô ấy có một thông báo cần phải đưa ra*.

ms.Jeong
Tôi có một thông báo muốn chia buồn, các em chú ý lắng nghe. Bạn cùng lớp của cô Shuhua đã rời trường để về nước.


San
Những gì thầy giáo nói khiến tôi rất sốc và tôi nhìn sang anh Seonghwa, tôi nghĩ anh ấy cũng sốc nhưng rồi anh ấy bỏ qua. Tôi hy vọng anh ấy hiểu ra vấn đề.


San
anh ấy đã làm*

Trở lại với góc nhìn của Shuhua.


Shuhua
Tôi bước vào căn hộ và đi thẳng vào phòng ngủ để bắt đầu thu dọn đồ đạc. Trong lúc đang thu dọn đồ, tôi nhìn thấy một bức ảnh có hình tôi và Hwa.


Shuhua
Gần bàn cạnh giường ngủ của tôi. Nhìn thấy nó khiến tôi nhớ lại chuyện đêm qua. Nước mắt tôi bắt đầu chảy dài một cách vô thức. *Tại sao cậu lại làm thế?*


Shuhua
*Tôi vừa khóc vừa nói* với tôi, Hwa, tôi đã làm gì sai với cậu chứ? Để phải chịu đựng chuyện này sao? Tôi ghét cậu và tôi sẽ khiến cậu phải hối hận vì những gì cậu đã làm.


Shuhua
*Tôi lau nước mắt và gọi Jeonghan oppa* Alo Jeong- *Tôi bị ngắt lời bởi một giọng nói không phải của oppa tôi, nhưng giọng nói đó là


Shuhua
quen thuộc với tôi*

??
Chào, ai vậy? Nếu bạn muốn liên lạc với Jeonghan thì xin lỗi, cậu ấy đang bận chơi game. Có lẽ bạn có thể gọi lại cho cậu ấy sau.


Shuhua
Tôi là Shuhua, còn bạn là ai?

??
Ồ Shu- KHOAN ĐÃ! TÔI LÀ MINGHAO.


Shuhua
Ồ đợi đã Minghao. Sao cậu lại nghe điện thoại? Jeonghan đâu rồi? Cậu đưa máy cho cậu ấy đi, khẩn cấp lắm.


Minghao
Oki Shu, đợi một chút.


Jeonghan
chào em bé


Shuhua
Này, cậu mải chơi game đến nỗi không nghe điện thoại của tớ à!! *Tôi vừa nói vừa hét lên một cách đùa cợt vì biết rằng điện thoại


Shuhua
đang bật loa ngoài*


Jeonghan
Em... em xin lỗi chị ơi hehe *có thể nghe thấy tiếng những người khác cười ở phía sau*


Shuhua
Ừm, không sao đâu.


Jeonghan
Vậy sao cậu lại gọi tớ là Hun? *hỏi với vẻ tò mò*


Shuhua
Ồ, mình gọi cho cậu vì... Mình sẽ quay lại Los Angeles vào ngày mai. Mình có chuyến bay ngày mai rồi. Nên mình sẽ gọi cho cậu khi lên máy bay nhé. Đến đón mình nhé.


Shuhua
Đánh thức tôi dậy mà không quên nhé. Được rồi. Ừ và đừng nói với mẹ và bố nhé, vì tôi sẽ làm họ bất ngờ đấy! Được không?


Jeonghan
Ồ, được rồi. Mình rất mong được gặp cậu. Mình hào hứng lắm hehe

CHÚNG TÔI CŨNG RẤT HỨNG THÚ *bạn nghe thấy tiếng Seventeen hét lên ở phía sau*


Shuhua
Được rồi oppa, em phải đi rồi. Em cần thu dọn đồ đạc, tạm biệt, hẹn gặp lại ngày mai, yêu mọi người.

Yêu cậu lắm Shuhua, hẹn gặp lại sớm nhé, tạm biệt! *họ đồng thanh nói*


Shuhua
Sau khi cúp máy, tôi xem lại lịch sử cuộc gọi và thấy những cuộc gọi nhỡ từ các thành viên cũ của Ateez (trừ Seonghwa) nên tôi quyết định bỏ qua.


Shuhua
Tôi bắt đầu thu dọn những đồ đạc còn lại, sau đó quyết định ăn chút gì đó vì đói bụng nên đi vào bếp.


Shuhua
Ừm, ăn gì đây nhỉ? *Tôi tự nói với mình trong khi nghĩ xem nên ăn gì* Được rồi, ăn ttokbokki phô mai thôi.


Author pov
Sau khi ăn xong, bạn về phòng ngủ vì sáng hôm sau có chuyến bay.


Author pov
(Thời gian trôi qua, khi bạn đang ở trên máy bay.) Bạn quyết định gọi cho anh trai mình.


Shuhua
Chào oppa *đang nghe điện thoại*


Jeonghan
Chào em yêu. Vậy em đang ở trên máy bay à?


Shuhua
Vâng oppa, em đây. Anh đừng quên đón em nhé? *Tôi vừa nhắc anh ấy lần nữa*


Jeonghan
Vâng thưa bà! Tôi sẽ không làm thế.


Shuhua
Tôi bật cười trước hành vi của anh ấy và nói với anh ấy rằng tôi cần cúp điện thoại. Sau đó, tôi chợp mắt một chút vì đêm qua tôi ngủ không đủ giấc.


Shuhua
đêm*


Author pov
*Thời gian trôi qua khi bạn hạ cánh*


Shuhua
*Tôi đang đợi anh trai về thì nghe thấy một giọng nói gọi tôi và tôi nhận ra ngay đó là ai.*


Jeonghan
SHUHUA! *Hét lên từ xa*


Shuhua
*Tôi quay lại và thấy anh trai đang gọi tôi. Tôi chạy đến ôm chầm lấy anh ấy như một chú gấu koala vì tôi nhớ anh ấy rất nhiều.*


Jeonghan
Ôi bé yêu của em *ôm lại em* Em nhớ anh lắm. Anh khỏe không vậy?


Shuhua
Em ổn oppa, còn anh thì sao? *Em vừa nói vừa cười*


Jeonghan
Anh hạnh phúc lắm vì được gặp lại em gái sau 3 năm. Anh nhớ em nhiều lắm *anh ấy lại ôm em một lần nữa*


Shuhua
Ô-ô ô-oppa em không thở được *Tôi vừa nói vừa thở hổn hển*


Jeonghan
*buông cái ôm* Ồ, hehe, xin lỗi nhé.


Author pov
Bạn mải mê đuổi kịp anh trai đến nỗi không nhận ra có người đang đứng phía sau anh ấy.


Author pov
Khi bạn nhìn ra phía sau anh trai mình, bạn thấy không ai khác ngoài...


Author pov
Được rồi các bạn, vậy là hết phần hôm nay rồi, mình hy vọng các bạn thích tập này. Hãy bình luận nếu các bạn thích hay không nhé, và mình muốn gửi lời cảm ơn đến các chị gái của mình vì...


Author pov
Hãy cho tôi sức mạnh để viết nên những câu chuyện này 💜💜. Mong mọi người luôn an toàn và khỏe mạnh 🥰. Yêu mọi người và hẹn gặp lại.