Cảm ơn..
tập 1



Author Pov
Những tiếng la hét lớn vang lên trong một con hẻm tối, nơi có một cô gái và 7 người đàn ông, rồi đột nhiên những tiếng súng nổ lớn vang lên.

man1: Mày muốn gì ở tao hả? Đưa hết tiền cho mày vẫn chưa đủ sao?


Su-yeon
*cười cay đắng* Chà chà, ngươi dám coi thường ta sao? *Tôi bắn vào chân hắn ta khiến hắn ta hét lên đau đớn*

người đàn ông 1: AHHHHHH CÁI QUÁI GÌ VẬY CON ĐIÊN KHÙNG.


Su-yeon
Nếu mày không ngừng la hét, tao sẽ cắt lưỡi mày và ném cho linh cẩu ăn *ta nói bằng giọng lạnh như băng*

người đàn ông 1: X-xin lỗi *anh ta nói với giọng đau đớn*


Su-yeon
Tốt. Giờ thì tôi nói thẳng vào vấn đề nhé. Đưa hết số ma túy các người xuất khẩu cho tôi. *Tôi nói với giọng đầy sát khí*

người đàn ông 1: Nhưng... nhưng tôi sẽ nhận được gì nếu tôi đưa hết thuốc của mình cho anh?


Su-yeon
Tôi sẽ trả gấp đôi và để anh sống sót.

người 1: Thật sao?


Su-yeon
Đúng vậy. Cứ giữ đúng thỏa thuận và bạn sẽ được trả tiền đúng hạn. *Tôi nói điều này với vẻ mặt lạnh lùng*

Người đàn ông 1: Được rồi, đây là địa chỉ của chỗ chứa ma túy *đưa cho bạn địa chỉ nhà chứa ma túy của hắn*


Su-yeon
Được rồi, cảm ơn và tạm biệt *Tôi nói vậy rồi quay người rời khỏi con hẻm đó, nở một nụ cười nhếch mép và búng tay thì một tiếng súng vang lên*


Su-yeon
Cuối cùng thì công việc cũng hoàn thành rồi. Làm tốt lắm Hyunjin!


Hyunjin
Rất hân hạnh, Blackrose. *vừa nói xong thì chúng tôi nghe thấy tiếng còi báo động đang đến*


Su-yeon
Đi thôi! *Tôi nói và chúng tôi bắt đầu chạy về phía chiếc xe tải màu đen*


Han jisung
Khoan đã, xong rồi à? *Anh ấy nói trong khi nhìn cả hai người với vẻ mặt kinh ngạc khi cả hai cùng bước vào xe*


Su-yeon
Ừ, giờ thì đi thôi trước khi cảnh sát bắt đầu đuổi theo chúng ta. *Tôi nói với giọng không cảm xúc*


Author Pov
Suốt cả chuyến đi trên xe, mọi người đều im lặng vì cả hai người đàn ông đều không dám phá vỡ sự im lặng đó.


Su-yeon
Sao lại im lặng thế? *Tôi nói khi quyết định phá vỡ sự im lặng*


Hyunjin
T-tớ không có gì đâu, B-Blackrose. *anh ta nói một cách lo lắng*


Su-yeon
Trời ơi, đừng có sợ tôi nữa mà hãy nói chuyện thoải mái với tôi đi. Chúng ta bằng tuổi nhau mà.


Hyunjin
Ồ, Blackrose.


Su-yeon
Tôi là Suyeon. Cứ gọi tôi là SUYEON. HIỂU CHỨ?


Hyunjin
Vâng, Blac... ý tôi là Suyeon. *nói một cách lo lắng*


Su-yeon
Tốt.


Author Pov
(Thời gian trôi qua khi bạn đến biệt thự của mình.)


Su-yeon
Chúng ta ở đây rồi *Tôi nói một cách vô cảm*


Mr.Lee
Chào em yêu *mỉm cười*, nhiệm vụ của em thế nào rồi?


Su-yeon
Tốt đấy, vậy những người khác đâu rồi?


Mr.Lee
Họ đang huấn luyện IG. Tại sao?


Su-yeon
Tôi đã có được vị trí của nhà máy ma túy rồi, bảo bọn tôi bảo nhà máy đó phải bị thiêu rụi thành tro bụi trong vòng 2 ngày *Tôi nói một cách lạnh lùng*


Mr.Lee
Ồ, được rồi, nhân tiện mình có tin muốn báo cho bạn.


Su-yeon
hmm *nhìn hyunjin và jisung*


Hyunjin
Chúng tôi xin phép tạm biệt Suyeon-sii, nếu cần gì cứ gọi nhé.


Su-yeon
Ừm. Chúng ta bàn chuyện này ở văn phòng em nhé oppa.


Mr.Lee
Được rồi, đi thôi.


Su-yeon
*Khi chúng tôi đến văn phòng của tôi, nằm bên trong biệt thự, tôi hỏi anh Jong-suk muốn nói chuyện gì với tôi*


Mr.Lee
Tớ muốn báo cho cậu biết là bố cậu sẽ tổ chức một bữa tối gia đình vào ngày kia. Chắc là về chuyện kết hôn của cậu. *nói với giọng nghiêm túc*


Su-yeon
Ồ, vậy thì tốt rồi *tôi vừa nói vừa cười mỉa*


Mr.Lee
Cái quái gì vậy - Mày định giết thằng bé tội nghiệp đó à?


Su-yeon
Dù lão già đó bắt tay với ai thì người đó cũng không vô tội, nên giết Ig là lựa chọn duy nhất. Hơn nữa, lần này tôi định mang theo...


Su-yeon
Tôi đang ở đây với anh trai mình... *Tôi nói thẳng thừng*


Mr.Lee
Bạn nghĩ anh ấy sẽ đi cùng bạn chứ?


Su-yeon
Tôi không chắc lắm, nhưng tôi chắc chắn ông già đó đã tẩy não anh ta và kể cho anh ta nghe toàn những chuyện vớ vẩn về tôi.


Mr.Lee
Ừm, mình cũng vậy, nhưng mình nghĩ dù thế nào thì cậu ấy cũng sẽ tin tưởng bạn thôi, vì cuối cùng bạn vẫn là chị gái và người bảo vệ của cậu ấy.


Su-yeon
Ừm, nhân tiện, tớ cần cậu đi ăn tối với tớ vì tớ không muốn nghe mấy thứ nhảm nhí đó một mình *Tớ vừa nói vừa cười*


Su-yeon
một cách vô tư để thuyết phục anh ấy*


Mr.Lee
Cậu thực sự nghĩ nụ cười ngây thơ đó sẽ khiến tớ nói đồng ý sao? *vừa nói vừa nhướng mày*


Su-yeon
Ừm *Tôi vừa nói vừa gật đầu*


Mr.Lee
Ừ, như bạn nói đấy *mỉm cười*


Su-yeon
Cảm ơn anh oppa *Tôi nói và ôm anh ấy một cái nhẹ, anh ấy cũng ôm lại tôi rồi buông ra*


Mr.Lee
Nhưng chúng ta cũng cần có người hỗ trợ đi cùng.


Su-yeon
Ừ, tớ sẽ kể cho Yu-chan nghe chuyện này, đừng lo.


Mr.Lee
Ừm, giờ thì đi ăn tối thôi, chắc cậu đói rồi *cười*


Su-yeon
Tôi không chắc mình có đang ăn không nhưng chắc tôi sẽ ăn một ít.


Mr.Lee
Vậy thì đi thôi.


Author Pov
Khi bạn đến phòng ăn, bạn thấy các thành viên trong nhóm đang ăn và trò chuyện, nhưng họ im lặng khi nhìn thấy bạn.


Su-yeon
Mọi người cứ tiếp tục nói chuyện đi, tôi không phiền đâu. *Tôi nói với một nụ cười nhẹ*


Sun-woo
Cảm ơn chị *anh ấy nói với nụ cười trên môi*


Su-yeon
Cười nhiều quá, em trông dễ thương lắm khi cười đấy *Tôi vừa nói vừa vuốt tóc em*


Sun-woo
Tôi... cảm ơn bạn *nói một cách rụt rè*


Bangchan
Nhiệm vụ của cậu, Blackrose, thế nào rồi?


Su-yeon
À, có một điều quan trọng mà tôi muốn nói với bạn *Tôi nói với giọng nghiêm túc*


Jay
C-cái gì vậy? Chúng ta đã làm gì sai sao? *nói với giọng sợ hãi*


Su-yeon
Đúng vậy, tất cả các bạn đều làm thế. Các bạn cứ gọi mình là Blackrose trong khi mình bảo các bạn gọi mình là Suyeon. Các bạn biết đấy, mình cảm thấy mình không thân thiết với tất cả các bạn lắm.


Yeonjun
Ôi thôi nào chị ơi, đừng dọa bọn trẻ nữa. *anh ta vừa nói vừa đảo mắt*


Su-yeon
Tôi chưa bao giờ bảo họ phải sợ tôi cả. *Tôi vừa nói vừa nhún vai*


Su-yeon
À, còn Bangchan, Yeji và Yeonjun nữa. Tôi có một nhiệm vụ dành cho tất cả các cậu.


Bangchan
Ừ, nó là gì vậy? Màu đen - ý tôi là Suyeon


Su-yeon
Tôi đã có được vị trí của công ty dược phẩm. Tôi muốn công ty đó bị thiêu rụi hoàn toàn trong vòng hai ngày.


Su-yeon
Bạn cũng có thể dẫn cả đội đến nhưng chỉ những thành viên trưởng thành thôi nhé, vì tôi không muốn những người mới tham gia vào chuyện này lúc này.


Yeji
Vâng chị. Em sẽ bắt đầu làm việc từ ngày mai *nói với nụ cười*


Su-yeon
Ừm, giờ thì tiếp tục ăn thôi *Tôi nói với một nụ cười nhỏ* OPPAAAAAAAAA ĐỒ ĂN CỦA EM ĐÂU? *Tôi hét lên khi anh ấy đang ở trong bếp*


Mr.Lee
Aish, đừng la hét nữa. Chắc đây là lý do tất cả các cô hầu gái bỏ chạy vì em đấy. *Anh ta vừa nói vừa đặt thức ăn trước mặt bạn và lườm bạn*


Su-yeon
Thực ra thì tôi đâu có dọa họ. Tôi chỉ quát nhẹ mấy con nhỏ lười biếng lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào mấy cậu con trai thôi.


Su-yeon
Chưa kể một trong những người giúp việc còn tán tỉnh tôi nữa. *Tôi nói với giọng bực bội nhưng vẻ mặt không biểu lộ cảm xúc*


Beomgyu
Ôi đúng rồi, mình nhớ lúc cô ấy tán tỉnh chị ấy, buồn cười thật đấy haha *vừa nói vừa cười*


Minho
Thôi im đi Gyu. Cậu nói vậy vì mấy cô đó chưa bao giờ tán tỉnh cậu à? Mấy cô đó phiền phức lắm, lúc nào cũng đến phòng tập rồi lại tìm cớ trốn tránh.


Minho
Để theo dõi tôi và mấy cậu bạn. *nói với vẻ khó chịu*


Su-yeon
Thật may là họ không ve vãn mấy tân binh, nếu không thì họ đã chết rồi.


Mr.Lee
Sao mình lại không biết hết những chuyện này nhỉ? *vừa nói vừa tỏ vẻ kinh ngạc*


Su-yeon
À, lúc đó cậu đang đi nghỉ mát mà *tôi vừa nói vừa bắt đầu ăn một cách im lặng*


Author Pov
(Thời gian trôi qua khi mọi người ăn xong.)


Su-yeon
Được rồi, mọi người nên nghỉ ngơi. Ngày mai sẽ là một ngày bận rộn, hãy chắc chắn rằng các bạn không làm việc quá sức và chăm sóc bản thân nhé. *Tôi nói là tôi đã rời khỏi phòng ăn*


Su-yeon
phòng và đi vào phòng ngủ của tôi*


Author Pov
Vừa về đến phòng ngủ, bạn liền vào phòng tắm tắm rửa và thay quần áo.



Author Pov
Đây là trang phục bạn mặc.


Su-yeon
Chắc là mình phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất rồi *Tôi vừa thở dài vừa ngồi xuống giường và uống thuốc ngủ, nhờ đó mà tôi dễ ngủ hơn*


Su-yeon
Tôi không gặp ác mộng nào sau khi uống thuốc nên đã đi ngủ.


Su-yeon
*Tôi tỉnh giấc vì cái báo thức ngu ngốc của mình* Aish *Tôi nói khi kiểm tra giờ. Lúc đó là 4 giờ sáng* Ừm, đi đến phòng tập thể dục thôi.



Author Pov
Trước khi đến phòng tập, bạn thay quần áo và mặc bộ này.


Su-yeon
Ừm, trông ổn đấy *Tôi nói khi soi mình trong gương trước khi đi đến phòng tập*


Su-yeon
Giờ thì bắt đầu thôi *Sau đó tôi bắt đầu tập luyện trong 2 tiếng đồng hồ*


Author Pov
Bạn mải mê làm việc đến nỗi không nhận ra cửa đã mở và có người bước vào.

??: Hừ Suyeon, sao cậu đến đây sớm thế?


Su-yeon
Tôi đang mải mê tập luyện thì nghe thấy ai đó nói chuyện. Khi nhìn kỹ thì thấy đó không ai khác ngoài...


Author Pov
Ok các bạn, vậy là hết phần hôm nay rồi, hy vọng các bạn thích tập này 💜💜.