Cảm ơn..
tập 5



Author Pov
...Đó là người anh trai duy nhất của bạn đang nói chuyện với bạn bè.


Author Pov
Và rồi bạn nhìn thấy "Cha" của mình.


Ji-sub
Ôi Su-yeon, cuối cùng em cũng đến rồi *anh ta nói khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và bước về phía bạn với nụ cười giả tạo*


Su-yeon
Đúng vậy, chúng tôi đang nói về điều đó *Tôi nói bằng giọng lạnh như băng, nghe như tiếng nọc độc*


Ji-sub
Tôi thấy cậu cũng mang Yuchan đến nữa *anh ấy vừa nói vừa nhìn Yuchan rồi lại nhìn tôi*


Su-yeon
Ừm *tôi nói khi nhìn anh trai mình, người đang nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng. Tôi muốn ôm anh ấy nhưng đồng thời cũng muốn tránh xa anh ấy.


Su-yeon
anh ta*


Ji-sub
Mời ngồi


Su-yeon
Cảm ơn *Tôi nói khi ngồi cạnh Yuchan, đối diện với một người bạn của anh trai tôi*


Su-yeon
Tại sao tôi lại ở đây? *Tôi nói vậy nhưng vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc*


Ji-sub
Vì ta cần ngươi kết hôn với con trai của ông Ash. *anh ta nói trong khi nhìn ngươi*


Su-yeon
Tôi xin lỗi nhưng tôi đã có bạn trai rồi và đây đáng lẽ là một bữa tối gia đình chứ không phải là màn cầu hôn.


Ji-sub
Cậu bé đó là ai vậy?


Yu-chan
Là tôi đây, thưa ngài. Tôi chính là chàng trai may mắn đó *anh ta nói và cười gượng gạo với Ji-sub*


Ji-sub
Ồ, tôi hiểu rồi, nhưng tiếc quá bạn phải chia tay với cô ấy vì cô ấy sắp kết hôn với con trai của đối tác tôi.


San
Bố ơi, đây đáng lẽ là bữa tối gia đình chứ không phải là buổi đàm phán kinh doanh. *Ông ấy nói khi liếc nhìn bạn rồi nhìn Ji-sub*


Ji-sub
Sao mày lại bênh vực con nhỏ đó hả? Mày quên rằng chính cô ta là người đã bỏ rơi mày à?


Author Pov
Điều này đủ để khiến bạn mất hết kiên nhẫn.


Su-yeon
Câm mồm đi đồ khốn! Nếu mày dám nói thêm một lời nữa, tao thề sẽ giết mày bằng tay không!


Author Pov
Trước khi bạn kịp nói thêm điều gì nữa, bạn đã nhận một cái tát mạnh vào mặt rồi đấy.


Su-yeon
*Tôi nhìn bố với ánh mắt đầy giận dữ* Vậy ra đây là cách bố đối xử với anh trai tôi khi tôi đang hôn mê *Tôi nói với giọng đầy căm phẫn*


yeosang
San, chuyện gì đang xảy ra vậy? *anh ấy thì thầm nói*


San
Tôi... tôi không biết


Hongjoong
Choi Suyeon có phải là em gái của bạn không?


San
H-Sao cậu biết em gái tớ?


Hongjoong
Trước khi chuyển đến Busan, tôi học ở Seoul và Suyeon cũng học ở đó. Chúng tôi là bạn cùng lớp nhưng có lẽ cô ấy không biết tôi vì cô ấy khá nổi tiếng.


Hongjoong
Là "Công chúa băng giá" của trường.


San
Tại sao?


Hongjoong
Tôi không biết nữa, cô ấy luôn có một luồng khí u ám bao quanh mình. Cô ấy cũng hay nghỉ ngơi, tôi nghĩ là vì vấn đề sức khỏe tâm thần của cô ấy.


Hongjoong
Cũng có một số tin đồn cho rằng cô ấy là con gái của nữ trùm mafia bị chính chồng mình sát hại.


San
C-cái gì?


Hongjoong
Tôi không biết tất cả những điều này có đúng hay không.

Trở lại câu chuyện


Ji-sub
Ý cậu là sao?


Su-yeon
*cười cay đắng* Vậy là ngươi không hiểu ta đang nói gì à? Để ta nói cho ngươi biết ý ta là gì. *Ta nói khi luồng khí đen tối cuối cùng cũng bắt đầu bao quanh ta*


Su-yeon
Đầu tiên, anh bắt cóc tôi, đánh đập tôi dã man đến mức tôi hôn mê; thứ hai, khi tôi đang hôn mê, anh đã giết mẹ tôi và bắt cóc em trai tôi.


Su-yeon
TỪ TÔI *Tôi nói vậy khi rút con dao bướm ra và định đâm hắn thì bị vệ sĩ của hắn ngăn lại*


Su-yeon
Yu-chan, hãy dẫn San và bạn bè của cậu ấy đi cùng, chuyện này sẽ rất đẫm máu đấy.


Yu-chan
Anh sẽ không đi đâu nếu không có em. *anh ấy nói với giọng nghiêm nghị*


Hyunjin
Chúng tôi sẽ bảo vệ họ, dw


Su-yeon
Cảm ơn Hyunjin. *Tôi nói với một nụ cười tinh nghịch*


Su-yeon
Bạn đã sẵn sàng chưa?


Beomgyu
Luôn luôn là chị *cười mỉa*


Yu-chan
Chúng ta bắt đầu nào em yêu *cười mỉa*


Su-yeon
Tuyệt vời *như bạn nói thì bạn bắt đầu đâm chém từng người một mà bạn gặp*


Su-yeon
Đây là những gì ngươi nhận được khi dám động đến những người thân yêu của ta *Tôi nói bằng giọng tối tăm, đánh thức con quỷ bên trong tôi*


Ji-sub
Làm sao vậy?


Su-yeon
Tôi là Choi Suyeon, con gái của Choi Ji-Ah, bà trùm mafia. Chính tôi là kẻ đã giết người bạn thân thiết của các người *Tôi nói với vẻ mặt cười nhếch mép*


Ji-sub
CHÍNH NGƯƠI ĐÃ GIẾT ASH PHẢI KHÔNG?


Su-yeon
Tao không thích lặp lại lời nói đâu, đồ khốn. Tao sẽ không giết mày ngay bây giờ. Tao sẽ giết mày từ từ và cho mày một cái chết đau đớn, ngay cả Satan cũng không thể ngăn cản tao.


Author Pov
Sau đó, bạn bắt đầu tiêu diệt tất cả thuộc hạ của hắn với sự giúp đỡ của Beomgyu, Yuchan và những người khác.


Su-yeon
Đây là một món quà nhỏ dành cho cậu *Tôi nói và cười nhếch mép với Yu-chan, và cậu ấy hiểu ý tôi*


Yu-chan
Chúc em vui vẻ nhé cưng *anh ta vừa nói vừa cười nhếch mép nhìn em và đưa cho em khẩu súng "nữ hoàng mafia"*


Su-yeon
Tôi giật lấy khẩu súng và bắn vào bụng hắn khiến hắn bất tỉnh.


Su-yeon
Đi thôi mọi người, tôi không muốn muộn *Tôi nói với giọng nghiêm túc khi ra khỏi nhà cùng anh trai, bạn bè của anh ấy và các thành viên trong nhóm*


Author Pov
Bạn quyết định ngồi trong xe limousine vì cảm thấy chóng mặt sau cuộc ẩu đả, chưa kể một trong những người của "cha" bạn còn vô tình đâm bạn nhẹ vào tay.


Author Pov
Vai của bạn. Vậy là bạn đưa xe cho Beomgyu lái, còn Yuchan thì nhất quyết đòi ngồi với bạn.


Yu-chan
Tôi đã bảo cậu phải cẩn thận rồi mà, phải không? *anh ấy nói với giọng nghiêm túc*


Ryujin
Chị ơi, có đau quá không ạ?


Hyunjin
Đừng hỏi câu hỏi ngớ ngẩn đó, Ryujin, tất nhiên là nó sẽ làm tổn thương cậu ấy đấy *cậu ấy nói với giọng bực bội*


Ryujin
Tôi ước gì tôi có thể giết chết cô *cô ấy vừa nói vừa lẩm bẩm*


Hyunjin
Cái gì?


Ryujin
Tôi đã nói rằng tôi ước cô có thể lo chuyện của mình đi *cô ấy nói bằng giọng lạnh lùng*


Su-yeon
Dừng lại! *Tôi nói bằng giọng lạnh lùng nhưng nhẹ nhàng*


Yu-chan
Chú và dì sẽ đánh cho tôi một trận tơi tả nếu họ thấy tôi như thế này.


Su-yeon
Tôi không quan tâm, cứ đi xe theo đường XXXX đi, tôi muốn xem pháo hoa.


Hyunjin
Ồ, được rồi.


Author Pov
Cuối cùng bạn cũng đến được con đường xxxx và thấy nhà máy đang cháy rụi thành tro bụi.


Su-yeon
*Cười như điên*


Author Pov
Khi bạn bắt đầu cười, điều đó khiến mọi người rùng mình.


Yu-chan
Babe Minho đang trực.


Su-yeon
Hãy bật loa ngoài.


Yu-chan
Nhưng-


Su-yeon
*Tôi lườm anh ta và anh ta bật loa ngoài*


Minho
Cuối cùng thì công việc cũng đã hoàn thành rồi Suyeon-sii.


Su-yeon
Các bạn làm tuyệt vời lắm, cảm ơn các bạn nhiều lắm *tôi nói với giọng nghiêm túc*


Minho
Không cần phải nói cảm ơn đâu. Đó là niềm vui của chúng tôi.


Su-yeon
Ừm, chúng tôi sẽ về nhà trong 15 phút nữa.


Minho
Có ai bị thương không?


Su-yeon
KHÔNG-


Yu-chan
ĐÚNG VẬY, SUYEON LÀ VẬY.


Minho
Được rồi, vậy thì tôi sẽ bảo Changbin lo liệu việc đó. Về nhà sớm nhé, tạm biệt.


Su-yeon
Ừm *sau đó tôi cúp điện thoại và lườm Yu-chan một cái chết người*


Yu-chan
Tôi không sợ cậu đâu, được chứ? Vậy nên đừng có nhìn chằm chằm như thế nữa *anh ta vừa nói vừa đảo mắt*


Su-yeon
*Dù sao thì cũng được thôi* *Tôi nói vậy trong khi nhìn San, người đang nhìn tôi*


San
Tại sao cậu lại cứu tôi? *hắn ta nói bằng giọng lạnh lùng*


Su-yeon
Chuyện đó không liên quan gì đến bạn cả *Tôi nói một cách vô cảm*


San
Sao lại không thể chứ? Sau ngần ấy năm cuối cùng thì cậu cũng xuất hiện và bắt tớ cùng bạn bè đi như thể chúng tớ là đồ chơi nhồi bông vậy.


Su-yeon
Nếu không biết lý do thì im đi. *Tôi nói vậy trong khi nhắm mắt lại*


Yu-chan
Y-Yah, đừng nhắm mắt lại nhé, làm ơn *cậu ấy nói với giọng run rẩy vì sợ hãi*


Su-yeon
Yu-chan à, cậu nghĩ chuyện này sẽ đau hơn những gì tớ đã trải qua trong 4 năm qua sao?


Yu-chan
Không... không *anh ấy nói trong khi nhìn xuống*


Su-yeon
Vậy thì hãy để tôi ngủ yên giấc. Miễn là tôi chết vì người tôi yêu thương, tôi không quan tâm. Nhưng đừng lo, tôi sẽ không chết vì chính tôi là quỷ Satan.


Yu-chan
Đừng nói nữa, nếu không sẽ càng đau hơn...


Hyunjin
Chúng em đến rồi anh ơi. *anh ấy vừa nói vừa mở cửa xe limousine*


Jongho
Tôi xin lỗi nhưng chúng ta đang ở đâu vậy? *anh ta nói với vẻ sợ hãi trong mắt*


Yu-chan
Nơi chúng ta sống *anh ấy vừa nói vừa mỉm cười với cậu ấy*


Su-yeon
*đứng dậy* Ack


Yu-chan
Ai bảo em đứng dậy vậy? *Anh ta vừa nói vừa vòng tay qua eo bạn và dẫn bạn về phía biệt thự*


Ryujin
*Cô ấy nói bằng giọng lạnh lùng*


San
Cô ấy sẽ ổn chứ?


Ryujin
*cười khúc khích* So với những chấn thương mà cô ấy đã phải chịu trong 4 năm qua thì chuyện này chẳng là gì cả.


Hyunjin
Chúng ta vào thôi, anh ơi, Suyeon đã vào trong rồi.


Author Pov
Cả hai cùng đi từ hành lang về phía phòng khách gần nhất.


Yu-chan
MINHO, SEUNGMIN *anh ấy vừa nói vừa gọi họ*


Minho
*Chúng tôi đến rồi*, anh ấy nói khi bước vào phòng khách cùng với Straykids, TXT và các thành viên còn lại của ITZY.


Yu-chan
Làm ơn cấp cứu cho cô ấy nhanh lên. Cô ấy đang mất máu nhiều lắm *anh ấy nói một cách nghiêm túc*


Seungmin
Tôi sẽ làm điều đó, tôi cần sự giúp đỡ *anh ấy nói trong khi nhìn Yu-chan*


Lia
Tôi sẽ giúp bạn *cô ấy vừa nói vừa mỉm cười*


Hye-sun
Chuyện quái gì đang xảy ra ở đây vậy? *cô ấy nói khi bước vào phòng khách với vẻ mặt lo lắng*


Hye-sun
Chuyện gì đã xảy ra với Suyeon vậy?


Su-yeon
Không có gì đâu dì. Cháu chỉ bị xước nhẹ thôi ạ.


Jong-ki
Chuyện gì đã xảy ra với cô ấy vậy Yu-chan? *anh ấy nói với giọng nghiêm túc*


Yu-chan
Cô ấy bị một trong những người của Ji-sub đâm nhẹ.


Jong-ki
Bạn đã giết hắn sao?


Yu-chan
Vâng, cháu có ạ, chú ạ.


Hye-sun
Tôi đã bảo em phải cẩn thận rồi mà, Hun?


Su-yeon
Ít nhất thì mình cũng đã đưa San đi cùng *Tôi vừa nói vừa mỉm cười nhẹ*


Jong-ki
Anh ấy đang ở đâu?


Ryujin
*Chúng tôi đến rồi*, cô ấy nói khi bước vào phòng khách cùng Hyunjin và Ateez.


Hye-sun
Ôi trời, cậu thật sự đã làm thế *cô ấy nói trong khi nhìn San*


Jong-ki
Cậu ấy lớn lên đã rất đẹp trai rồi *anh ấy vừa nói vừa mỉm cười với cậu ấy*


San
Chú/Dì ơi, hai người làm gì ở đây vậy?


Hye-sun
Chúng tôi đến đây để nghỉ dưỡng *cô ấy vừa nói vừa mỉm cười với San*


Jong-ki
Tớ nhớ cậu lắm San *anh ấy vừa nói vừa ôm cậu ấy*


Hye-sun
Cuối cùng thì kế hoạch đã thành công sau 3 năm chuẩn bị *cô ấy nói trong khi ôm San*


San
Ý bạn là sao?


Jong-ki
Hả? Suyeon không nói với cậu à?


San
KHÔNG


Hye-sun
Cô ấy sẽ kể cho bạn mọi chuyện khi thời điểm thích hợp đến.


Author Pov
*Trong lúc dì và chú của bạn đang nói chuyện với San và bạn bè của cậu ấy, Seungmin và Lia đang chăm sóc bạn.*


Seungmin
Noona, chúng ta đang khâu vết thương ở vai chị nên có thể sẽ hơi đau một chút *anh ấy nói sambil nhìn bạn*


Su-yeon
Tiếp tục đi *Tôi nói vậy trong khi nhắm mắt lại*


Author Pov
Họ bắt đầu khâu vết thương trên vai bạn, nhưng tất cả đều ngạc nhiên khi bạn không hề hét lên một tiếng, thay vào đó bạn vẫn giữ bình tĩnh.


Seungmin
Xong rồi chị ơi, chị có thể mở mắt ra được rồi.


Su-yeon
Cảm ơn *Tôi nói và mỉm cười nhẹ*


Su-yeon
Tôi sẽ ở trong văn phòng. Đừng làm phiền tôi và các bạn có thể nghỉ 2 ngày vì hai ngày qua các bạn đã làm việc quá nhiều rồi.


Jong-ki
Bạn nên nghỉ ngơi đi Hun


Hye-sun
Đừng làm việc quá sức nhé em yêu. Em sẽ bị thương đấy *cô ấy nói với giọng lo lắng*


Su-yeon
Tôi sẽ ổn thôi. Tạm biệt nhé. Và Yu-chan, Bangchan, Minho, Yeji, gặp tôi ở văn phòng sau bữa tối nhé. *Tôi nói với giọng lạnh lùng*


Minho
Ok Suyeon-sii


Yeji
Được rồi, chị ơi


Yu-chan
Nếu cần giúp đỡ, đừng quên gọi cho tôi nhé?


Su-yeon
Ừm, tạm biệt.


Author Pov
Sau đó bạn đến văn phòng của mình.


Mr.Lee
Tôi đây. *Anh ấy vừa nói vừa bước vào phòng khách cùng một cô gái và Sungkyung*


Yu-chan
Hừ, anh ơi, cô ấy là ai vậy?


Mr.Lee
Cô ấy là cháu gái tôi, Lee Cindy. Vậy mọi chuyện thế nào rồi?


Yu-chan
Tôi không biết *vừa nói vừa thở dài*


Mr.Lee
Tại sao chuyện đó lại xảy ra?


Yu-chan
Cô ấy bị đâm nhẹ vào vai *anh ta nói với giọng đầy sợ hãi*


Mr.Lee
CÁI GÌ!!!! KANG YUCHAN, TÔI ĐÃ BẢO CẬU PHẢI BẢO VỆ CÔ ẤY VÀ ĐỂ CÔ ẤY BỊ THƯƠNG RỒI ĐÚNG KHÔNG? *anh ấy nói với giọng đầy tức giận*


Yu-chan
H-Hyung, em đã cố gắng bảo vệ cô ấy nhưng cô ấy mất kiên nhẫn và giết chết tất cả mọi người trong nhà.


Mr.Lee
Cô ấy đã làm gì vậy!?


Yu-chan
Bạn nghe rõ rồi đấy. Bạn biết chuyện gì sẽ xảy ra khi cô ấy mất kiên nhẫn rồi chứ?


Mr.Lee
Ừ *thở dài* mà cô ấy đang ở đâu vậy? Cậu có đưa San theo không?


Yu-chan
Vâng, chúng tôi đã làm rồi. Cô ấy đang ở trong văn phòng *vừa nói vừa thở dài nặng nề*


Mr.Lee
Khoan đã, tôi nghe nói cô ta đã giết ông Ash phải không?


Hyunjin
Khoan đã, cái gì vậy?


Seungmin
TÔI-


Taehyun
Việc này xảy ra khi nào?


Ryujin
Wah-


Hye-sun
Ôi, con gái của tôi kìa! *cô ấy vừa nói vừa mỉm cười đầy tự hào*


Jong-ki
*Anh ấy vừa nói vừa sửa lời cô ấy*


Yu-chan
Đúng vậy, cô ấy đã làm thế.


Mr.Lee
Khi?


Yu-chan
Hôm qua tại nhà hàng Xxxx


Mr.Lee
Trước mặt tất cả mọi người ư?


Yu-chan
Ừ... Ừ *anh ta vừa nói vừa nuốt nước bọt*


Mingi
Khoan đã, San, hôm qua chúng ta cũng đến nhà hàng Xxxx phải không?


San
Vâng


Seonghwa
Vậy cô gái đã giết ông Ash là em gái của anh sao?


San
Ig.


Yu-chan
Khoan, các bạn cũng ở đó à?


yeosang
Ừ. San đối xử với chúng tôi như thể anh ấy vừa thua một trận đấu vậy.


Yu-chan
Bạn có thấy những chuyện đã xảy ra với ông Ash không?


Hongjoong
Không hẳn vậy.


Jongho
Ừ, chúng ta đã thấy đến lúc ông Ash bị "shot" (ám chỉ bị bắn trúng).


Yu-chan
TÔI-


Sungkyung
Wow, Suyeon thật tuyệt vời!


Mr.Lee
Đúng vậy, cô ấy thực sự là như thế.


Han jisung
Tôi nghĩ chúng ta nên ăn tối vì chắc mọi người đều đói rồi.


Wooyoung
Được rồi.


Author Pov
Bạn đang làm việc trong cabin của mình thì đột nhiên nghe thấy tiếng gõ cửa.


Su-yeon
Mời vào *Tôi nói mà không rời mắt khỏi chiếc iMac của mình*


San
N-Noona *anh ấy nói bằng giọng nhỏ nhẹ*


Su-yeon
Ừm *Tôi nói khi cuối cùng cũng nhìn anh ấy*


San
Tôi... tôi xin lỗi *anh ta nói trong khi cúi đầu*


Su-yeon
Tại sao *tôi nói bằng giọng lạnh lùng nhưng nhẹ nhàng*


San
Vì ghét bạn mà không có lý do gì cả.


Su-yeon
Không phải lỗi của cậu đâu San-ah, tên khốn đó đã thao túng cậu. *Tôi nói bằng giọng nhỏ nhẹ*


San
Chắc hẳn chị đã rất khó khăn *anh ấy nói khi nhìn chị và một giọt nước mắt lăn dài trên má*


Su-yeon
Này, tớ ổn rồi, được không? *Tôi nói khi đứng dậy khỏi chỗ ngồi và ôm anh ấy nhẹ nhàng*


San
*ôm chặt bạn lại và bắt đầu khóc thầm* Em nhớ anh mỗi ngày, cảm ơn anh đã đến và đưa em đi khỏi người đàn ông đó.


Su-yeon
"Nín đi, đừng khóc" *Tôi vừa nói vừa vỗ nhẹ vào lưng cậu bé*


San
Em yêu chị, xin đừng rời xa em nữa nhé chị ơi *anh ấy nói trong khi ôm chặt bạn, điều đó khiến bạn mỉm cười*


Su-yeon
Ôi trời ơi, tớ cứ tưởng cậu là người lớn rồi, nhưng hóa ra cậu vẫn bé nhỏ như Sannie vậy *Tớ vừa nói vừa cười và lau nước mắt cho cậu ấy*


San
Này, tôi là người lớn rồi đấy nhé *chu môi*


Su-yeon
Dù con nói gì đi nữa, Sannie bé nhỏ của mẹ *mẹ vừa nói vừa véo má con*


San
Ahhh chị ơi em không phải là bé nhỏ *vừa nói vừa nũng nịu*


Su-yeon
Đúng vậy, em nhỏ đối với anh.


San
À mà chị ơi, vai chị có bị đau không vậy? *anh ấy nói với giọng lo lắng*


Su-yeon
Không, cái này chẳng liên quan gì đến tôi cả.


San
Trông cậu ngầu quá khi giết mấy người đó, trời ơi lúc đầu tớ không thể tin được cậu lại là em gái tớ.


Su-yeon
*cười khúc khích* Đừng lo Sannie, tớ sẽ huấn luyện cậu *vừa nói vừa xoa đầu cậu ấy*


San
Thật sao? Bạn có thể huấn luyện cả bạn bè của tôi nữa không?


Su-yeon
Ừm, chắc chắn rồi, tùy bạn *Tôi vừa nói vừa mỉm cười*


Author Pov
Sau một giờ trò chuyện với em trai, bạn bị gián đoạn bởi tiếng gõ cửa.


Su-yeon
Ai vậy? *Tôi nói bằng giọng lạnh lùng*

Đây là xxxxx, tôi có thể vào được không?


Su-yeon
Mời vào *Tôi nói bằng giọng lạnh lùng*


Author Pov
Vậy là tập 5 đã kết thúc, hy vọng các bạn thích.