GIỌNG NÓI ĐÃ CHO TÔI NHỮNG CON BƯỚM

Tập 2

Bạn ra ngoài để xem....

Bạn thấy một người đàn ông đang đứng đó, nhưng lần này anh ta đeo mặt nạ.

Y/n: (trong suy nghĩ của bạn)

Y/n: Có phải là anh ấy không!? Tôi cứ tưởng anh ấy đã quên tôi rồi. Quên cả chuyện xảy ra hôm qua nữa! Anh ấy còn nhớ không? Có phải là anh ấy không?

Trong đầu tôi nảy sinh quá nhiều câu hỏi.

Tôi thậm chí còn không biết tên anh ta, nhưng mỗi khi nghĩ đến anh ta, tôi lại thấy lo lắng.

Tôi thực sự không hiểu chuyện gì đang xảy ra, mới chỉ một ngày kể từ lần cuối tôi gặp anh ấy thôi nhưng...

*Đột nhiên anh chàng đó nhìn thấy bạn*

Anh ấy: Này!

y/n:Chào (Mỉm cười)

Anh ấy: Cuối cùng thì em cũng đến rồi! (Chắc hẳn anh ấy đang mỉm cười. Tôi có thể nhận ra điều đó qua ánh mắt của anh ấy)

Y/n: Ồ vâng (mỉm cười)

Y/n: Nhân tiện, tại sao bạn lại tìm tôi vậy!?

Anh ấy: Ừm... mình xin lỗi vì hôm qua không đến được vì mình có buổi biểu diễn và sau đó thì mình lại mệt quá, mình thực sự rất xin lỗi!

Yln: Không sao đâu, mình hiểu rồi. Dù sao thì hôm qua mình cũng đã thay váy rồi nên cậu không cần lo lắng.

y/n: (trong suy nghĩ của bạn)

Y/n: Anh ta nói là biểu diễn à? Anh ta là người nổi tiếng hay sao vậy!? (Cười mỉa)

Anh ấy: Vậy thì...

y/n: *Giật mình*

y/n: *Trong suy nghĩ của bạn*

Y/n: (Trời ơi!!! Làm mình giật mình!.) *Thở hổn hển*

y/n: Khoan đã, anh ấy có thấy mình cười nhếch mép không!?

Anh ấy: Này! Cậu có nghe không?

Y/n: (Tôi đoán là không.)

Y/n: *Trời ơi! Sao mình lại hồi hộp thế này mỗi khi nói chuyện với anh chàng này chứ!*

Y/n: Vâng, cái gì cơ!?

Anh ấy: Vậy... tôi đang nói là tôi đến để xin lỗi về những gì đã xảy ra ngày hôm qua (cúi đầu).

Y/n: Này, không sao đâu, không cần phải xin lỗi đâu!

Anh ấy: Ừm... Anh không biết trả tiền bằng cách nào nên anh nghĩ sẽ tặng em thứ gì đó.

(Anh ta cho tay vào túi và lấy ra thứ gì đó)

Anh ấy: Cầm lấy cái này!

Y/n: Cái gì thế!?

Anh ấy: Đây là vé xem phim. Anh nghe nói phim này đang rất nổi tiếng và được đánh giá rất cao nên anh muốn tặng em.

Anh ấy: Hãy xem phim này cùng bạn bè hoặc gia đình và hỏi tôi nếu cần thêm vé nhé.

Y/n: Cảm ơn bạn nhưng bạn không cần phải làm vậy.

Anh ấy: Không sao đâu, cứ giữ nó bên mình.

Anh ấy: Tôi muốn cô đi cùng bạn trai của mình.

Y/n: Ừm... Tôi không có (Cười gượng gạo)

Anh ấy: Ồ thật sao...?

Anh ấy: Vậy thì tôi đoán là bạn có thể đi cùng bạn bè của mình.

Y/n: Ừm... được rồi, cảm ơn (cúi đầu)

Anh ấy: Được rồi, vậy thì tôi phải đi rồi.

Anh ấy: Tạm biệt

Y/n: Tạm biệt

Anh ta quay lưng và trở lại cửa chính.

Y/n: Này!

Anh ấy:*Quay người*

Anh ấy: Phải không?

y/n: ừm....à...

Anh ấy: (Tiếp tục nhìn bạn)

Y/n: Ừm... TÊN CỦA BẠN LÀ GÌ VẬY!? (Hỏi một cách lo lắng)

Anh ấy: Ồ, là Felix.

Anh ấy: Còn bạn thì sao!?

Y/n: Ừm, tôi là Y/n.

Anh ấy: Ồ, tên hay đấy! (Chắc là đang mỉm cười)

*Tôi muốn yêu cầu anh ấy lộ mặt nhưng...làm vậy sẽ rất kỳ lạ nên...tôi im lặng.*

Anh ta lại đi về phía cửa chính.

Và sau đó bạn quay trở lại công việc của mình.

(Rồi đột nhiên bạn nhận ra điều gì đó)

Y/n: (trong suy nghĩ của bạn)

Khoan đã, sao hắn ta biết về tôi khi tôi đeo mặt nạ suốt thời gian đó!?????

Truyện phổ biến với fan của Felix