Nụ cười của bạn chính là linh hồn của tôi.

ngày 2

👧"Ana, tối qua cậu không bị mắc mưa chứ? Tớ quên cho cậu mượn ô trước khi cậu đi rồi."

👩 "Không, hôm qua có một người cho tôi mượn ô."

👧"Thật sao? Anh chàng đó đẹp trai à? Vậy bạn gặp anh ấy ở đâu? Tên anh ấy là gì? Và bạn vẫn còn đi học chứ? Nếu vậy, anh ấy học trường nào?"

👩"Hừm... bạn nhanh nhạy thật đấy khi chọn bạn trai😒"

👧" hehehe...ai sẽ tìm chồng cho cô ấy đây😅😄"

👩"Khỏi phải nói đến việc biết trường ở đâu, tôi thậm chí còn không biết tên trường nữa 🙁"

👧"Trời ơi, sao lại thế, bạn không biết à?"

👩"Không, tôi chỉ ngạc nhiên khi anh ấy đột nhiên đưa cho tôi một chiếc ô, lên xe và bỏ đi như vậy."

👧"Hừm... tiếc là bạn không biết tên cô ấy😞 vậy bạn để ô ở đâu rồi?"

👩"Nó đang ở nhà, tôi định trả lại khi tìm thấy. Tôi không cảm thấy thoải mái khi giữ đồ của người khác, nhất là người mà tôi không quen biết."

👧"Ừm, vậy thì tùy bạn. Về nhà đi, muộn rồi, tớ quên làm bài tập về nhà."

👩"Đó là thói quen của con, nếu con thích bỏ bê việc học, thì con biết đã đến lúc phải khóc lóc và tìm đến mẹ để xin lời giải đáp rồi đấy😒"

👧"hehehe...bận rộn quá, có nhiều việc phải làm😁"

👩"Ừ, bận lắm. Bận chăm sóc bạn trai à?"