Trời đất ơi... Cái quái gì thế... Một người phụ nữ khỏa thân đang ngồi trên người anh ta.
Tôi quá sốc đến nỗi bắt đầu chửi thề.
Yongseon: Ái chà… chết tiệt… anh điên à? K… k… tôi… là… phụ nữ… Đừng… ăn… Ái chà!!!
Ngôi sao: Jooing… Tôi… Ngôi sao…
Yongseon: Aaaah...Sư phụ...Sư phụ? B...Star?
Bạn đang nói cái gì vậy... Ờ... Trước tiên... mặc quần áo vào hoặc... tránh xa tôi ra... Làm đi!
Star: Ừ! Tớ nghe những gì cậu nói đấy!
Rồi Byeol-i bước xuống từ thuyền rồng.
Star: Giờ thì ổn rồi chứ? Joo-ing?
Yongseon: Ừ... Trước tiên... Trùm chăn lên người đi...
Star: Hiểu rồi!
Yongseon: N...cô là ai...
Star: Hả? Tôi là Star! Moonbyul!
Yongseon: ..Ưm...Đừng có đùa nữa...
Con chó của chúng ta đang ở trên hàng rào đằng kia à?
B..Star! Cậu đi đâu rồi!!
Ngôi sao: Tôi là một ngôi sao. Chú cún con.
Mặc dù nói sai, Yongseon dường như hiểu phần nào và tỏ ra bình tĩnh.
Yongseon: Phù...bình tĩnh nào...hừ...cậu...là...ngôi sao cún con đó à?
Star: Ừ! Gâu!
Yongseon: Phù... Trước tiên... Mặc quần áo vào... Chúng ta nói chuyện trước đã.
Star: Ừ! Hehe
Tôi đi theo Yongseon, cậu ấy vừa cười vừa đi lấy quần áo, tự hỏi có chuyện gì hay ho vậy.
Yongseon: Ừm... Cậu... có dáng người khá giống tôi...
Mặc cái này và cái kia.
À. Mặc cái này trước đã.
Star: Cái gì thế này?
Yongseon: Ờ... ừm... đây là... đồ lót...
Cứ mặc vào đi...
Ngôi sao: Tại sao lại là hai?
Yongseon: Im lặng và nhanh chóng mặc quần áo vào!
Star:.... Bạn mặc nó như thế nào vậy...?
Yongseon: Haa... Đưa cho tôi. Miệng tôi...
Hãy mặc bộ đồ đó và chỉ mặc mỗi quần thôi.
Ngôi sao: Đúng vậy!
Ngôi sao: Mặc tất cả đi!
Yongseon: Thật sao? Trước hết, đây... là cách làm...
Bạn phải làm điều này và mặc thêm quần áo bên ngoài.
Star: Ừm... Kỳ lạ quá... Khó chịu quá...
Yongseon: Nhưng chúng ta vẫn phải làm thôi.
Star: Ugh... Nóng quá... Ẩm thấp quá... Mình cảm thấy như không thở nổi...
Yongseon: ...Vậy thì... tôi cởi quần áo ở nhà.
Ngôi sao: Woohee!! Yeah!!
Yongseon: Này! Đừng cởi hết ra chứ!!!
Star: Tch.
Sau khi thay quần áo xong, tôi ra phòng khách để nói chuyện chi tiết hơn.
Yongseon: Ờ... vậy... cậu là nửa người, nửa thú. Nói cách khác, cậu là người thú phải không?
Star: Vâng! Là tôi, Suin đây.
Yongseon: Nhưng nếu nói đến động vật, thì đó là giống chó Pomeranian phải không?
Ngôi sao: Đúng vậy!
Yongseon: Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao lại là Suin?
Star:...Tôi không biết...
Yongseon: Vậy tại sao nó lại bị bỏ hoang...
Nó đã bị hỏng rồi.
Star: Hả? Cái gì?
Yongseon: Hả...?
Ôi không...
Anh ta dường như không nhận ra mình đã bị bỏ rơi.
Yongseon: "Nhưng chẳng phải ai cũng gặp khó khăn sao?"
So với điều đó, vẻ mặt anh ấy rạng rỡ hơn nhiều.
Yongseon: Nhưng cậu...
Làm sao bạn biết tôi là chủ sở hữu?
Star: ..Hả..? À....
B...Tôi đã học được điều đó.
Yongseon: N... với ai?
Star: Hừ...ở trường.
À, mọi người cũng đi học mà.
Tôi nghe Byeol kể rằng cậu ấy bị bỏ rơi ở trường Suin.
Anh ta bị đuổi khỏi đó vì phát sinh các vấn đề tâm lý trong thời gian bị theo dõi tại đó.
Yongseon: Cậu có muốn vào trường Suin không?
Ngôi sao: .... S..shira...
Yongseon: ....Nếu không thích thì đừng đến.
Ngôi sao: Tôi muốn đi
Yongseon: Thật sao? Sao cậu lại đột ngột thay đổi ý định vậy?
Ngôi sao: Tôi đi đây
Yongseon: Tốt lắm.
Star: Cậu làm tốt lắm, vậy hãy làm điều này cho tớ nhé.
Thuê tàu:?
Ngôi sao ấy đang dùng chính bàn tay mình vuốt ve đầu con thuyền rồng.
Yongseon: Haha...
Star: Phù...
Yongseon: Ngon chứ?
Star: Ừ, tốt lắm. Star, tốt lắm.
