.

Vậy... bạn là một ngôi sao à?



Trời đất ơi... Cái quái gì thế... Một người phụ nữ khỏa thân đang ngồi trên người anh ta.





Tôi quá sốc đến nỗi bắt đầu chửi thề.







Yongseon: Ái chà… chết tiệt… anh điên à? K… k… tôi… là… phụ nữ… Đừng… ăn… Ái chà!!!

Ngôi sao: Jooing… Tôi… Ngôi sao…

Yongseon: Aaaah...Sư phụ...Sư phụ? B...Star?
Bạn đang nói cái gì vậy... Ờ... Trước tiên... mặc quần áo vào hoặc... tránh xa tôi ra... Làm đi!

Star: Ừ! Tớ nghe những gì cậu nói đấy!




Rồi Byeol-i bước xuống từ thuyền rồng.




Star: Giờ thì ổn rồi chứ? Joo-ing?

Yongseon: Ừ... Trước tiên... Trùm chăn lên người đi...

Star: Hiểu rồi!

Yongseon: N...cô là ai...

Star: Hả? Tôi là Star! Moonbyul!

Yongseon: ..Ưm...Đừng có đùa nữa...
Con chó của chúng ta đang ở trên hàng rào đằng kia à?
B..Star! Cậu đi đâu rồi!!
 
Ngôi sao: Tôi là một ngôi sao. Chú cún con.





Mặc dù nói sai, Yongseon dường như hiểu phần nào và tỏ ra bình tĩnh.





Yongseon: Phù...bình tĩnh nào...hừ...cậu...là...ngôi sao cún con đó à?

Star: Ừ! Gâu!

Yongseon: Phù... Trước tiên... Mặc quần áo vào... Chúng ta nói chuyện trước đã.

Star: Ừ! Hehe




Tôi đi theo Yongseon, cậu ấy vừa cười vừa đi lấy quần áo, tự hỏi có chuyện gì hay ho vậy.



Yongseon: Ừm... Cậu... có dáng người khá giống tôi...
Mặc cái này và cái kia.
À. Mặc cái này trước đã.

Star: Cái gì thế này?

Yongseon: Ờ... ừm... đây là... đồ lót...
Cứ mặc vào đi...

Ngôi sao: Tại sao lại là hai?

Yongseon: Im lặng và nhanh chóng mặc quần áo vào!

Star:.... Bạn mặc nó như thế nào vậy...?

Yongseon: Haa... Đưa cho tôi. Miệng tôi...
Hãy mặc bộ đồ đó và chỉ mặc mỗi quần thôi.

Ngôi sao: Đúng vậy!





Ngôi sao: Mặc tất cả đi!

Yongseon: Thật sao? Trước hết, đây... là cách làm...
Bạn phải làm điều này và mặc thêm quần áo bên ngoài.

Star: Ừm... Kỳ lạ quá... Khó chịu quá...

Yongseon: Nhưng chúng ta vẫn phải làm thôi.

Star: Ugh... Nóng quá... Ẩm thấp quá... Mình cảm thấy như không thở nổi...

Yongseon: ...Vậy thì... tôi cởi quần áo ở nhà.

Ngôi sao: Woohee!! Yeah!!

Yongseon: Này! Đừng cởi hết ra chứ!!!

Star: Tch.


Sau khi thay quần áo xong, tôi ra phòng khách để nói chuyện chi tiết hơn.














Yongseon: Ờ... vậy... cậu là nửa người, nửa thú. Nói cách khác, cậu là người thú phải không?

Star: Vâng! Là tôi, Suin đây.

Yongseon: Nhưng nếu nói đến động vật, thì đó là giống chó Pomeranian phải không?

Ngôi sao: Đúng vậy!

Yongseon: Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao lại là Suin?

Star:...Tôi không biết...

Yongseon: Vậy tại sao nó lại bị bỏ hoang...

Nó đã bị hỏng rồi.



Star: Hả? Cái gì?

Yongseon: Hả...?
Ôi không...






Anh ta dường như không nhận ra mình đã bị bỏ rơi.

Yongseon: "Nhưng chẳng phải ai cũng gặp khó khăn sao?"

So với điều đó, vẻ mặt anh ấy rạng rỡ hơn nhiều.


Yongseon: Nhưng cậu...
Làm sao bạn biết tôi là chủ sở hữu?

Star: ..Hả..? À....
B...Tôi đã học được điều đó.

Yongseon: N... với ai?

Star: Hừ...ở trường.



À, mọi người cũng đi học mà.


Tôi nghe Byeol kể rằng cậu ấy bị bỏ rơi ở trường Suin.

Anh ta bị đuổi khỏi đó vì phát sinh các vấn đề tâm lý trong thời gian bị theo dõi tại đó.


Yongseon: Cậu có muốn vào trường Suin không?

Ngôi sao: .... S..shira...

Yongseon: ....Nếu không thích thì đừng đến.

Ngôi sao: Tôi muốn đi

Yongseon: Thật sao? Sao cậu lại đột ngột thay đổi ý định vậy?

Ngôi sao: Tôi đi đây

Yongseon: Tốt lắm.

Star: Cậu làm tốt lắm, vậy hãy làm điều này cho tớ nhé.

Thuê tàu:?

Ngôi sao ấy đang dùng chính bàn tay mình vuốt ve đầu con thuyền rồng.




Yongseon: Haha...

Star: Phù...

Yongseon: Ngon chứ?

Star: Ừ, tốt lắm. Star, tốt lắm.