Kim Yeo-ju, một thanh niên 17 tuổi, ăn nói thô tục.

Một nhà văn bắt đầu lại

Nữ chính: Ừm... Xin chào...?
Seokjin: Ừ... sao vậy (ngượng ngùng)
Nữ chính: Cứ ra đây đi, tôi sẽ đến nhà anh.
Seokjin: Ừ, ừ




Trước căn hộ




Nữ chính: Xin lỗi...
Seokjin: Cái gì...?
Nữ chính: Vì đã làm anh buồn và vì đã không nhớ đến ngày kỷ niệm của chúng ta.
Seokjin:....hừ
Nữ chính: Anh có cười không? Anh có chấp nhận lời xin lỗi của tôi không?
Seokjin: Hahaha
Nữ chính: Thật sao?
Seokjin: Vậy thì tặng tôi một món quà đi!
Nữ chính: Món quà gì cơ? 100 ngày à?
Seokjin: Ừ, tặng anh một nụ hôn làm quà nhé!
Yeoju: Bên cạnh
Seokjin: Hehehe hehehee
Yeoju: Vậy thì chúng ta đi ăn thôi.
Seokjin: Nhưng quần áo của tôi... (bước ra với bộ đồ thể thao và áo phông trắng)
Nữ chính: Các bạn ổn chứ? Các bạn đều rất xinh đẹp..!
Seokjin: Hehe, mình được khen rồi.
Yeoju: Hee







Tôi nghĩ tôi không thể đến nữa... Tôi xin lỗi.

Và... tôi xin lỗi, nhưng tôi không biết liệu những người đã xem tác phẩm trước đó có xem tác phẩm này hay không...