Lại một lần nữa. Tạm biệt.

1. Kỷ niệm ngày ly hôn.

-Như vậy, thủ tục ly hôn theo thỏa thuận đã hoàn tất, và việc phân chia tài sản sẽ được tiến hành theo như người chồng đã trình bày.

Tiếng búa gõ vang vọng khắp phòng điều khiển yên tĩnh.


-Hôm nay là ngày gì?

-Bạn có biết...

-Ngủ đi!!!! Hôm nay là kỷ niệm 2 năm ngày họ ly hôn.

-Tên điên đó...


Một quán bar nhỏ. Tất cả các rèm cửa sổ đều được kéo xuống, và có biển "Đóng cửa" treo ở lối vào.

Một người đàn ông vui vẻ, có vẻ là chủ cửa hàng, châm lửa một chiếc bánh nhỏ và tiến đến chỗ người đàn ông và người phụ nữ đang ngồi cạnh nhau với vẻ mặt khá vui tươi.


-Thở dài...ngày kỷ niệm ly hôn của bạn là khi nào?


Người đàn ông tên là Kim Seok-jin, 37 tuổi, đang trong năm thứ hai ly hôn, nói nhỏ giọng, thở dài và vẻ mặt ranh mãnh.


- Hôm nay thật tuyệt vời... cùng ăn mừng nào!


Người phụ nữ cau mày và vuốt tóc ra sau tên là Seo Je-i, 34 tuổi. Cô đã ly hôn được hai năm.


-Hãy sống và ăn mừng điều gì đó. Một cách tích cực!!!! Cuộc sống dạo này thật ảm đạm!!


Chủ cửa hàng [That Alcohol Zip], bạn lâu năm của Jay và là đàn em đại học của Seokjin, Jung Ho-seok, 34 tuổi.


-Ăn mừng bất cứ điều gì cũng được, nhưng sao lại là kỷ niệm ngày ly hôn của chúng ta? Tại sao anh lại ăn mừng việc ly hôn của chúng ta? Chẳng phải anh chỉ cần một cái cớ để đóng cửa và vui chơi sao?

-Hehe. Serje!! Mình có thể tìm được một người bạn như thế này ở đâu chứ? Mình thậm chí còn nhớ cả ngày cậu ly hôn nữa~ Tình bạn tuyệt vời thật!!

- Ông chủ kiểu gì lại đóng cửa hàng lúc 9 giờ vào ngày thứ Sáu vàng chứ? Xét cho cùng, ông ấy là ông chủ và là trụ cột gia đình mà.


Jay khẽ mỉm cười khi nhìn Hoseok, người nhún vai với vẻ mặt tinh nghịch như muốn nói, "Có gì sai chứ?" để đáp lại lời trách móc có vẻ như của Seokjin.


-Đã hai năm rồi. Thời gian trôi nhanh thật.


Jay, vừa chống cằm lên tay vừa dùng nĩa chọc vào chiếc bánh tội nghiệp, nói.

Sau đó, Seokjin, người đang cắt bánh và đặt lên đĩa trước mặt Jay, há hốc miệng cười nhếch mép.


- Thật sao? Thời gian trôi qua với tôi có vẻ chậm lắm. 2 năm... nếu tính tổng cộng đến hôm nay thì là 14 năm rồi phải không?

-Gì?

-chúng tôi.

-Chà... thật sao... 14 năm... dài thật đấy...

-Được rồi, được rồi! Đừng nói linh tinh nữa! Ta-da!!


Trước khi họ kịp nhận ra, Hoseok đã rót đầy rượu soju vào những ly trước mặt họ và nâng chúng lên.

Cả ba người đặt ly xuống sau khi uống cạn.

Cả ba người đều sống gần đó và cứ cách ngày lại đến quán của Ho-seok để uống rượu, nhưng hôm nay lại là ngày kỷ niệm ly hôn của họ...

Trong lúc uống rượu và trò chuyện đủ thứ chuyện, tôi chợt nghĩ và nhận ra rằng thật nực cười khi cả ba chúng tôi đều mở chai rượu soju thứ năm.


-Tôi đang hút thuốc. Khói thuốc đến từ phía sau.


Jay lấy một điếu thuốc từ trong túi, cầm lấy điện thoại rồi đi ra ngoài.

Phù... Hơi thở của tôi đầy khói thuốc lá.

Khuôn mặt Jay đầy vẻ suy tư. Anh ta vốn rất tệ trong việc kiểm soát biểu cảm khuôn mặt, khẽ lẩm bẩm, "Không biết anh ta có đang nhìn chằm chằm vào mình không... Mình mệt quá, sao mình lại đến đây chứ?"


-Ừ. Tôi mệt rồi, vậy tại sao tôi lại đến đây?


Anh ta ném điếu thuốc vừa hút xong xuống đáy thùng rác, lấy ra một điếu mới, châm lửa và hít một hơi thật sâu thì giật mình bởi tiếng áo khoác được khoác lên vai và giọng nói của Seokjin.

Seokjin vỗ nhẹ lưng Jay khi cậu ấy vẫn tiếp tục ho và tim đập thình thịch, rồi đi vào cửa hàng và quay ra với nước.

Jay, người đã ho rất lâu, cầm lấy một cái cốc, uống một ít nước và lấy lại hơi thở.


-Bạn làm tôi bất ngờ đấy!!


Anh ta hét lên, nước mắt lưng tròng.


-Xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi, nhưng hãy để tôi cười một chút nhé!


Seokjin cười lớn, dùng ngón tay lau nước mắt cho Jay và ngửa đầu ra sau để lộ yết hầu.

Cô ấy trợn mắt tỏ vẻ không tin, nhưng vẫn không gạt tay Seokjin ra khỏi má mình.


-Bạn mải mê suy nghĩ vẩn vơ đến nỗi không để ý đến ai đang đến. Nếu mệt thì đi đi. Tôi sẽ đưa bạn đi.

-Tôi mệt quá... Sáng nay tôi phải đi làm sớm.

-Được rồi, tôi sẽ đưa bạn đến đó. Tôi có cần mang túi xách cho bạn không?

-Đưa tôi đến đó. Chỉ mất năm phút đi bộ thôi. Tôi sẽ đi một mình.

-Chờ chút. Tôi sẽ lấy hành lý. Nói chuyện với Hoseok nhé.


Seokjin giả vờ như không nghe thấy lời từ chối và đi lấy hành lý của Jay.

Tôi nhìn vào điện thoại và thấy đã hơn 11 giờ.


-Đi thôi.

-Hoseok đã nói gì vậy?

-Ừ. Tớ đã nói là tớ sẽ quay lại rồi, nên tớ sẽ đi làm vài món ăn nhẹ.

-Tôi xin lỗi vì đã làm gián đoạn việc uống nước của bạn.

-Được rồi. Bạn đến chỗ làm lúc mấy giờ mà lại khó chịu thế?

-5 giờ... Tôi đến văn phòng trước khi mặt trời mọc. Tôi bận rộn vì "báu vật" của chúng ta đang làm ăn tốt.


Seokjin cười khúc khích khi nhìn Jay, người vừa than phiền vừa thành thật nói rằng mình mệt mỏi.

Về đến nhà rất nhanh.

Đúng là chỉ mất năm phút đi bộ.

Một căn biệt thự nhỏ, ba tầng. Seokjin mở thiết bị an ninh trông cũ kỹ ở tiền sảnh tầng một và dẫn đường lên cầu thang.

Tầng 2. Phòng 202 bên tay phải.


-Đây ạ.


Jay đứng dựa vào tường, tay nắm chặt điện thoại, khi nghe dòng chữ "Đứng yên đó."

Seokjin đi lên một tầng, kiểm tra cầu thang, rồi quay xuống và đứng trước nhà Jay.


-Bây giờ thì ổn rồi, nhưng...

-Đó là vì tôi không cảm thấy thoải mái. Đây cũng là một phần tổn thương tâm lý của tôi.


Seokjin mở cửa phòng Jay, cầm lấy cây gậy leo núi nhọn để ở cửa trước rồi bước vào trong. Anh cẩn thận kiểm tra phòng ngủ, phòng tắm, nhà bếp, hiên nhà, thậm chí cả tủ quần áo trước khi gọi Jay vào.

Jay gật đầu như thể đã quen thuộc với tình hình, rồi bước vào nhà.


-Cảm ơn.

-Tôi chỉ đang cố gắng làm cho mình thoải mái thôi. Tôi sẽ đi. Khóa cửa cẩn thận. Treo nó lên.

-Ừ. Tạm biệt. Uống có chừng mực nhé. Tôi biết cậu uống giỏi, nhưng dù sao cũng nên uống có chừng mực.


Nghe Jay nói với vẻ lo lắng, Seokjin ôm lấy vai cô.

Jay do dự khi đặt tay lên lưng, rồi lại hạ xuống.

Như thể nhận thấy điều đó, anh ta vẫy tay và rời khỏi nhà, để cô ấy đi.

Trước khi rời đi, Jay khóa mọi thứ: tay nắm cửa, ổ khóa cửa, vòng xích, và thậm chí cả chiếc vòng hình thanh.

Tôi chỉ tắm rửa và đi ngủ sau khi chắc chắn cửa đã được khóa.


-Anh ơi, anh cũng vậy. Nếu thế thì tại sao anh lại ly dị em?


Vừa quay về, anh ta đã đáp trả lời mắng của Ho-seok bằng cách rót đầy một ly rượu soju và uống cạn.


-Làm sao tôi có thể nói không khi cô ấy khóc lóc van xin như vậy... Cô ấy chưa bao giờ yêu cầu tôi làm bất cứ điều gì... và điều đầu tiên cô ấy yêu cầu là ly hôn... và cô ấy nói điều đó trong khi khóc nức nở đến mức không thở nổi.

-Tôi hiểu cảm giác của bạn hoặc những gì đang xảy ra, nhưng...tôi nghĩ bạn sẽ tự tìm ra cách giải quyết. Ừm...tôi đoán cứ như thế này cũng không tệ lắm.

-Em tệ lắm, cưng ạ. Em không nghĩ rằng giả vờ ổn khi cảm xúc của em không thay đổi thì dễ lắm sao?

-Sao tôi biết được chứ? Tôi vui quá. Haha.


Seokjin nâng ly và bảo Ho-seok uống rượu.