mập mờ
thứ tình cảm duy nhất khiến con người ta trở nên vừa hạnh phúc vừa chìm sâu. thứ tình cảm mông lung mơ hồ, không phải là yêu, cũng không phải là không yêu.
một điều đáng sợ vô hình cứ khiến ta phải đắm trong mộng tưởng, cứ hết thảy khiến ta lạc trong mê cung, không có câu trả lời rõ ràng, không biết thế nào mới phải lẽ. vì cuối cùng, kẻ thua cuộc sẽ là kẻ đánh cược nhiều hơn.
biết là thế, mà vẫn muốn đâm đầu vào, có lẽ vì là người nên em chẳng còn nổi tỉnh táo nữa, chỉ thấy người là ánh mắt đã dán chặt, con tim như chẳng phải của em nữa. có thể là khờ khạo, có thể là ngu ngốc, nhưng đã ai nghĩ rằng cũng thật đáng thương chưa?
vì mập mờ, ta lúc lạc lõng lúc đơn côi, lúc lại trở mình hạnh phúc, ôm lấy vui vẻ mà cười rộ lên; vì mập mờ, cho ta những cảm giác mà một tình yêu như thường chẳng có; vì mập mờ đơn giản hơn, và cũng chẳng đơn giản hơn...
vì mập mờ, nên chúng ta chẳng là gì cả.
