Cúc vạn thọ [BL/Chanbaek]

7

Vì đã đi sâu vào khu vườn hơn dự kiến, Baekhyun cưỡi ngựa của Sehun và đến được lối vào khu vườn.

"Lần sau nhớ nhắn lại cho tôi nhé. Các nàng tiên của tôi rất ngạc nhiên."
"Tôi có làm điều gì bất lịch sự không?"
"Tôi cứ bay vòng vòng, thậm chí không hề biết rằng Hoàng hậu đang ở đó, vì đã lâu lắm rồi tôi chưa đến thăm."
"Từ giờ trở đi tôi sẽ nhắn tin cho bạn. Tôi xin lỗi vì đã đến đây hôm nay mà không xin phép."
"Tôi rất biết ơn vì các bạn đã tìm thấy tôi ở đây, trong cung điện rộng lớn này. Các bạn không cần phải cảm thấy tiếc nuối. Đã bao nhiêu năm trôi qua mà tôi vẫn chưa tìm thấy nơi này... gần 180 năm rồi."
"Vườn hoa rất đẹp. Thật tiếc là bạn đã bỏ lỡ. Bạn có thể đến vào tối mai được không? Tôi nghĩ khu vườn được làm bằng kính. Dưới ánh trăng, nó sẽ thực sự rất đẹp."
"Tôi thậm chí sẽ chuẩn bị cả một cái ao. Người ta nói rằng nước ở nơi mặt trăng mọc có sức hút kỳ diệu."
"Anh/Chị đang cố gắng quyến rũ tôi phải không?"
"Trời đang tối dần. Em yêu, em có thể bị thương trong bóng tối đấy."
"Anh chàng này!"

Sehun búng tay, cánh cửa dẫn ra vườn mở ra.

"Hậu cung là một nơi rất nguy hiểm. Ngươi nên nhanh chóng quay lại. Từ đây đến cung điện của hoàng hậu khá xa."

Baekhyun, người nhận được một nụ hôn lên mu bàn tay, gật đầu và quay người lại.

"Hãy chuẩn bị ao vào tối mai, và con sông vào lần tới khi con đến. Ta muốn xem cảnh tượng ngoạn mục mà ánh trăng và dòng sông tạo nên."

Sehun mỉm cười và gật đầu, nói rằng anh ấy hiểu.

"Đừng quên rằng mặt trăng là mặt trời của màn đêm, là một bông hoa và là ánh sáng."


photo