((Quan điểm của tác giả))
Đầu Hoseok đau như muốn vỡ tung ra vậy.
Hãy mở mắt ra
Tất cả đều màu đen.
'Tôi đang ở đâu... vậy?'
Ngoại trừ việc phải xa cách Eunbi.
Tôi không nhớ gì cả.
Tôi thậm chí còn không biết nơi này ở đâu.
'Tôi bị ngã...và...
Eunbi! Jeong Eunbi đâu rồi?
Để tìm Eunbi
Tôi nhìn xung quanh
Nhưng tôi nhìn xung quanh và thấy nó vô dụng.
Trời tối quá nên tôi không thể phân biệt được cái gì là cái gì.
Hoseok chỉ là
Eunbi, Jeong Eunbi, tất cả những gì tôi nghĩ đến là tìm kiếm em gái mình.
Tôi đã cố gắng hét lớn gọi Jeong Eun-bi tìm Eun-bi, nhưng
Miệng tôi không chịu mở ra
'Cái...cái gì vậy?'
Sau đó, một tiếng "thịch thịch" vang lên từ xa.
Hoseok ngẩng đầu lên và nhìn về phía phát ra âm thanh.
Có người ở đó đang nhớ bạn rất nhiều.
Còn có em gái anh, Jeong Eun-bi, người mà anh luôn mong muốn được gặp.
Ho-seok muốn gọi cho Eun-bi, nhưng
Lần này miệng tôi không chịu mở.
Tôi chạy về phía Eunbi.
Chúng ta hãy đến gần hơn. Eunbi mỉm cười.
Tôi quay người và bắt đầu bước đi.
Nước mắt đã bắt đầu trào ra trong mắt Hoseok.
Hoseok bảo Eunbi đừng đi.
Trong lòng tôi đã gào thét muốn được ở bên cạnh bạn.
Tôi theo dõi Eunbi
'Eunbi... Eunbi... Đừng đi... Eunbi là em gái tôi...'
Khi tôi đi theo Eunbi
Đến trước một cánh cửa nhỏ.
Khi Hoseok tìm thấy cánh cửa
Eunbi biến mất
Cuối cùng, Hoseok không thể kìm được nước mắt.
Eunbi vừa đi vừa dẫn đường cho tôi trong khi nước mắt tuôn rơi.
Tôi mở cửa và bước vào.
Tập 10. Jung Ho-seok (1)
Hết
