
.
.
.
[Trên đường về nhà]
“Này, Kim Yeo-ju, cậu chỉ coi tớ là bạn thôi sao?”
“Không, điều đó không đúng..! Chỉ là tôi thích ở bên bạn nhất và cảm thấy thoải mái nhất thôi.”
“Ồ… Thật sao? Cậu thích đi chơi với tớ à?”
“Vâng! Tất nhiên rồi.”
Ngay lúc đó, có người từ xa đến vẫy tay.

“Này, chị gái!” Beomgyu
“Ôi trời, Beomgyu… Lâu lắm rồi không gặp ㅠㅠ” Yeoju
“Hehehe, đúng rồi… Tôi nghĩ đã một năm rồi kể từ lần cuối tôi gặp cậu. Nhưng người ngồi cạnh cậu là…” Beomgyu
"À! Đây là Yeonjun, bạn tôi, và đây là Beomgyu, bạn thân của tôi. Chào hỏi đi!" Yeoju
“Xin chào haha” Beomgyu
"Ồ, được rồi, tạm biệt." Yeonjun
“Cậu đi đâu vậy?” Yeoju
“Giờ tôi sẽ đi học.” Beomgyu
Trong lúc cuộc trò chuyện giữa Yeoju và Beomgyu kéo dài, Yeonjun vỗ nhẹ vào cánh tay Yeoju, ra hiệu cho họ nhanh lên. Nhưng Yeoju, vì đã lâu không gặp nên coi Yeonjun như một người bạn thân, không để ý và tiếp tục nói chuyện.
“Em phải đi rồi… Hẹn gặp lại chị lần sau nhé, Yeoju-noona!” Beomgyu
“Ừ, ừ, được rồi… Hẹn gặp lại lần sau nhé~ haha” Yeoju
Sau khi rời khỏi Beomgyu, Yeonjun thận trọng mở miệng.
“Hai người có thực sự thân thiết như anh em ruột không?”
“Ừ, cũng khá lâu rồi kể từ lần cuối tôi và anh ấy… chắc khoảng 3 năm?”
" được rồi..? "
“Này, cậu đang ghen à? Haha.”

“Ừ. Tôi ghen tị đấy.”
"...ừm? // "
“Tôi ghen tị.”
“Ừ… ừ…”
“Haha, dễ thương quá.”
“Ôi trời..! Mình lại bị lừa rồi.. “
" Tốt? "
“Cái gì…cái gì?”
"Ý bạn là tôi đang ghen à? Tôi biết bạn đang xấu hổ đấy."
“…Ừ, tốt.”
