Đã vài tháng kể từ khi tôi tìm được sự bình yên.
Nhưng rồi Chaeyoung lại bắt đầu tránh mặt tôi.
Chúng tôi thỉnh thoảng gặp nhau, nhưng đó là một lâu đài đổ nát.
Lisa: Park Chaeyoung! Cậu bị làm sao vậy!!
Chaeyoung: Không...
Lisa: Cậu ổn chứ?
Chaeyoung: Chỉ là... Mọi thứ đều rối tung cả lên...
Chỉ là... tôi không thích bạn...
Lisa: Tự nhiên... cậu đang nói cái gì vậy...!
Ai đang đe dọa bạn?
Chaeyoung: Dù sao thì... tớ không thể thắng cậu được...
Làm thế nào để người đang phải vật lộn với chấn thương tâm lý có thể vượt qua nó?
Lisa: Cậu... cậu có bị cô gái đó đánh không?
Chaeyoung: Anh ấy đi một mình à?
Tôi không biết bằng cách nào mà ngôi nhà đó lại biết được, nhưng nó đã đến tận nhà tôi...
Trên đường về nhà, ngày nào tôi cũng gặp hắn và hắn lại lấy trộm tiền của tôi..!
Lisa: Ha… ngủ lại nhà tớ hôm nay nhé.
Chaeyoung: Chỉ là... để kết thúc mọi chuyện...
Lisa: Em... ở lại đây một lát sau giờ học nhé.
Chaeyoung: Em định làm thế...
Ngay khi tan học, tôi thấy một đám đông vây quanh trường.
Tôi đã tìm kiếm nó
Lisa: Chết tiệt... cậu đang ở đâu...?
Cậu bé: Cậu cứ bị đánh liên tục mà vẫn quay lại à?
Này bạn, lại đây
Lisa: Tôi á? À...: Tìm thấy rồi!
Tôi bước nhanh về phía anh ta.
Cậu bé 1: Chẳng phải đó là cậu ấy sao?
Cứ đi đi
Tôi đã nhìn nhầm
Lisa: Cứ đi chỗ khác đi và phá hoại người yêu của tôi đi...!
Tôi vung nắm đấm trước
Cậu bé 3: Thật điên rồ!!!
Lisa: Cậu nghĩ tớ nói đúng không?
(Hơi trẻ con, nhưng) tôi đã thắng
Lisa: Cách đó cũng không hiệu quả...
Jeon So-yeon: Tôi đang phân vân không biết nên gọi cho ai ở Bali... và hóa ra là bạn.
Tôi không biết bạn có người yêu~
Lý tưởng: Giờ chúng ta sẽ hẹn hò.
Vậy nên đừng có mò mẫm lung tung nữa và biến khỏi tầm mắt tôi ngay.
Tôi chạy thẳng đến chỗ Chaeyoung.
Lisa: Chaeyoung!!
Jenny:???
Không phải Chaeyoung đã ở cùng bạn sao?
Lisa: Ôi chết tiệt
Tại sao bạn lại ở đây?
Jenny: Tớ bảo cậu ở lại với tớ vì đây là lần cuối cùng.
Lisa: Vậy cậu định đi đâu vậy, Chaeyoung?
Chaeyoung: Tôi không biết
Lisa: À... ss...
Tôi cứ chạy mãi để tìm Chaeyoung.
Đang chạy
Chạy và chạy lại
Cuối cùng cũng lên được đến sân thượng
Jenny: Cậu chạy nhanh thật đấy...
Lisa: Chaeyoung!!!
Chaeyoung đang đứng ở mép sân thượng.
Lisa: Này!! Xuống đây nào!
Chaeyoung: Sao cậu lại đến...
Lisa: Nếu cậu ngã, cậu sẽ bị thương đấy!
Chaeyoung: Giờ thì... tôi sẽ kết thúc ở đây...
Lisa: Cậu đang nói cái gì vậy... Không phải cậu, đúng không?
Chaeyoung: Tôi nghĩ là đúng rồi...
Jenny: Chết tiệt, có phải chỉ mình tôi không biết không?
Lisa: Chaeyoung, lại đây...
Chaeyoung: Em không thể đi được...
Tôi tiến lại gần Chaeyoung một cách thận trọng.
Chaeyoung: Đừng đến...
Lisa: Thật đáng tiếc khi kết thúc như thế này...
Tôi cũng thích bạn...
Chaeyoung: Sao... sao cậu không nói với tớ sớm hơn...
Lisa: Vậy... xuống đây nào...
Chaeyoung:....
Chaeyoung ngồi ở cuối.
Chaeyoung: Cứ đà này... mình không thể chết được...
Lisa: Đừng chết...
Tôi tiến đến chỗ Chaeyoung và ôm cô ấy.
Chaeyoung: Tôi chỉ...xin lỗi...
Lisa: Chúng ta đừng đến trường nữa...
Hãy ở lại nhà tôi với tôi.
Chaeyoung: Cậu...? Và Jennie...?
Lisa: Ồ... Tôi cũng sẽ bỏ học.
Jenny: Là tôi!!
Lisa: Cậu có muốn đi học không?
Jenny: Không được tốt lắm
Lisa: Cậu cũng bỏ học à?
Jenny: Ồ... Tớ cũng muốn ở nhà cậu nữa.
Lisa:...Cứ làm những gì bạn muốn...
Chaeyoung, hãy ở bên cạnh anh nhé...
Chaeyoung: Ừm... mình xin lỗi... haha
