“Từ giờ trở đi, chỉ được làm trò hôn gió cho tôi thôi nhé…”

Ngươi đã chết dưới tay ta.






Nữ chính: Cái... Cái gì...?













Jungkook: Hả...?













Yeoju: Hả...?














Jungkook: À... cái... đó...














Cảnh sát: Được rồi, mọi người có thể rời đi trừ tên bám đuôi đó. Và cô gái trẻ, hãy viết một bản tường trình chi tiết về những gì tên bám đuôi đã làm trước khi cô rời đi. Hãy quay lại vào ngày mai để xử lý bằng chứng.
















Nữ chính: À, vâng, tôi hiểu rồi...














Jungkook: Tớ đi mua nước một lát nhé... Này, Park Jimin, cậu ở lại đây một chút nhé.















Jimin: Ồ, tiện thể cậu đến rồi thì mua cho tớ ít nữa nhé.















Jungkook dẫn Yeoju ra ngoài và đưa cô đến một nơi ít người lui tới.

















Yeoju: Oppa...? Có chuyện gì vậy? Anh nói chúng ta sẽ đi mua nước mà.













Jungkook:....Y-Yeoju..
















Nữ chính: Hả...?














Jungkook: Cậu... cậu... vẫn tiếp tục công việc bán thời gian hôn hít à...?















Yeoju: Hả? Cậu đang nói gì vậy? Tớ đã bỏ việc đó từ lâu rồi...

















Yeoju: Không thể nào... trí nhớ của anh đã hồi phục được một chút rồi sao, Oppa...?














Jungkook: Tớ không biết... Tớ nhớ là đã gặp cậu hồi cấp ba...














Yeoju: ...Hừ, cuối cùng thì ta cũng đã vào được ký ức của ngươi rồi, anh bạn. Hừ.
















Jungkook: ...Cậu có thích hôn Kim Namjoon không..?
















Nữ chính: Hả...?














Jungkook: Kim Nam... Joon chắc hẳn rất thích hôn cậu... Vì cậu ấy đã hôn cậu dù không có tiền...














Yeoju: ...Vậy, trong ký ức của cậu, chúng ta vẫn còn là học sinh trung học...?















Jungkook: Vậy thì, cho phép anh hôn em nữa nhé.













Yeoju: ..(Đây... đó là những gì Oppa nói khi chúng ta gặp nhau lần đầu..)
















(thịch))













Gravatar

Jungkook: Sao cậu không nói gì...? Cậu không muốn hôn tớ sao...? (Đập tay vào tường)














Nữ chính: ...Không, hừm. Tôi thích nó.












Và thế là, Jungkook hôn Yeoju. Nhưng trong lúc hôn Jungkook, Yeoju đột nhiên bật khóc.















Jungkook: ...Có chuyện gì vậy..? Cậu bị ốm à..?
















Yeoju: À... không... Hừ















Jungkook: Cậu sao vậy...? Đừng khóc... Nếu cậu khóc... Tớ cũng buồn.

















Nữ chính: Hừ, ừ... hừ... *Phù*... *Ư...

















Jungkook: Có chuyện gì vậy...?


















Jungkook: Ờ... Yeoju... cậu...!! Trên chân cậu...!!
















Nữ nhân vật chính nhìn vào chân và thấy một con dao cắm vào đó.

















Nữ chính: Ờ... cái gì... sao lại có dao trên chân tôi thế này... ((Lướt đi)














Yeoju ngã quỵ trước khi kịp nói hết câu.














Jungkook: Yeoju..!!















Yeoju: Ờ... Cơ thể tôi... cảm thấy lạ quá...















Đó là lúc Jungkook tìm thấy nó. Tờ giấy được gắn vào con dao...
















Tờ giấy ghi chú cho biết con dao dùng để đâm nữ nhân vật chính đã bị tẩm độc, và có lời nhắn rằng cô ấy sẽ chết nếu không tìm được thuốc giải độc trong vòng một giờ. Một số điện thoại được viết bên cạnh.















Bạn đã làm gì vậy? ((Jungkook)














Haha, sao cái tên khốn bị mất trí nhớ đó lại nghĩ mình giỏi giang đến mức gọi điện cho hắn chứ? ((???














"Cho dù tôi có mất trí nhớ, nữ chính cũng sẽ dần nhớ lại thôi, em biết đấy? Đó là lý do tôi nói thế này: em... chết dưới tay tôi." ((Jungkook)











========================================





GravatarDường như bạn chẳng biết gì cả.







Gravatar

Câu trả lời là CÓ!!






Gravatar

“Chúng tôi hôn nhau; và tôi đã rơi nước mắt…”







Cảm ơn rất nhiều đến tất cả những người đã để lại bình luận!

Hẹn gặp lại các bạn trong tập tiếp theo💚💚💚”