ÔM CHẶT EM
CHƯƠNG 19

AnnaMoonJin
2020.10.08Lượt xem 0
Tôi tỉnh dậy với ánh nắng chói chang chiếu thẳng vào mặt và đầu đau nhức. Khoan đã... mình đang ở đâu vậy?
Tôi nhìn xung quanh và xoa đầu. Chuyện quái gì đã xảy ra vậy?
Chờ một chút...
Đột nhiên tôi nhớ ra mọi thứ.
Tôi...ai... CÁI GÌ?!
TÔI BỊ TAI NẠN XE HƠI À?!
Cái quái gì vậy?!
Và....Jin....Yeonjun....CÁI GÌ?!
KHÔNGGGGG
CÁI QUÁI GÌ THẾ?!
Tôi phải nói chuyện với cả hai người họ.
*.......................*
Tôi đang đi dọc hành lang với hy vọng gặp Yeonjun hoặc Jin thì mắt tôi chợt nhìn thấy người không ai khác ngoài Choi Yeonjun. Tôi tiến lại gần anh ấy.
"Ồ... chào Chaeyoung," anh ấy nói.
"Này. Tôi cần nói chuyện với cậu," tôi đáp lại.
"Được thôi, chắc chắn rồi..." Cậu ấy nói và chúng tôi cùng đến ký túc xá của cậu ấy, đó là nơi gần nhất.
"Vậy...mọi chuyện ổn chứ?" Anh ấy hỏi.
Tôi thở dài. "Sáng nay khi tỉnh dậy, tôi nhớ ra mọi thứ rồi. Ký ức của tôi đã trở lại. Tôi nhớ Jin và mọi chuyện, mọi người."
"Ồ... tốt quá," anh ấy mỉm cười.
"Ừm..." tôi nói. Anh ấy nhướng mày.
"Tớ xin lỗi... một lần nữa... tớ thực sự xin lỗi... Tớ... tớ chưa bao giờ có tình cảm với cậu, Junnie... nhưng... tớ muốn chúng ta vẫn là bạn... sau ngần ấy năm..." Tôi nói một cách lo lắng.
Anh ấy mỉm cười. "Không sao, tôi hiểu. Và... đúng vậy, tôi không muốn tình bạn của chúng ta trở nên khó xử vì chuyện này..."
"Ừ... vậy thì mình phải đi rồi... hẹn gặp lại nhé?"
"Chắc chắn rồi!" Anh ấy reo lên và tôi mỉm cười trước khi rời đi.
Vấn đề thứ nhất đã được giải quyết. Giờ thì... Jin...
Tôi biết phải nói gì với anh ta đây?!
Khi đang đi bộ, tôi va phải một người. Tôi ngước nhìn lên và—
Ôi trời ơi.... Là Jin!!!
Tôi phải làm gì đây?!
"Này... Xin lỗi..." Tôi lẩm bẩm, mặt đỏ bừng.
Anh ấy cười khúc khích. "Không sao đâu. Anh/chị thấy khỏe không?"
"Hả?"
"Em cảm thấy thế nào?" Anh ấy hỏi.
À đúng rồi.
"Tôi ổn...cảm ơn vì đã hỏi thăm...ừm...khi tôi thức dậy sáng nay..." tôi nói
"Hừm?" Anh ta hỏi.
"Ừm... chứng mất trí nhớ của tôi đã hết rồi. Ký ức của tôi đã trở lại," tôi nói.
"Thật sao? Vậy là giờ cậu nhớ ra tôi rồi à?" Anh ta hỏi với vẻ vui vẻ.
"Ừm...", tôi đáp.
Mặt Jin lập tức tái mét. "Tôi quên mất. Tôi phải xin lỗi cậu. Tôi thực sự, thực sự thành thật xin lỗi từ tận đáy lòng. Tôi không hề có ý định làm hay nói những điều đó hôm ấy... Tôi đoán... Tôi đã bị Sojin thao túng..." Anh ta lẩm bẩm phần cuối.
"Không sao đâu, Jin. Ai cũng có lúc mắc sai lầm. Tớ tha thứ cho cậu rồi. Chúng ta hãy quên chuyện quá khứ đi và tiếp tục tiến về phía trước nhé?" Tôi mỉm cười và vuốt tóc cậu ấy, cậu ấy cũng cười toe toét.
"Vậy, em sẽ về nhà đón Giáng sinh chứ?" Anh ấy hỏi và tôi gật đầu. "Tuyệt! Anh cũng vậy!" Anh ấy nói và tôi khúc khích cười.
"Yeonjun và Beomgyu cũng sẽ ở lại đây. Cậu có muốn ở cùng chúng tôi không?" Tôi hỏi cậu ấy.
"Đương nhiên rồi!" Anh ấy reo lên đầy phấn khích và tôi bật cười. "Anh dễ thương lắm khi vui vẻ," tôi khúc khích cười và Jin cũng cười theo.
Chúng tôi đi dạo bên ngoài một lúc rồi quay vào nhà và chào tạm biệt nhau vì cả hai đều có bài tập cần làm.
*.......................*