Cuộc chiến hormone: Trường trung học siêu năng lực

Phần 2, Tập 4

04. Lời nguyền.




Hôm đó trời trong xanh hiếm thấy..Tôi đang tận hưởng những giây phút thư giãn trên sân thượng trường học, điều mà tôi đã có được sau một thời gian dài..Cho đến lúc đó, tôi là một người tràn đầy hy vọng, một sự lựa chọn không bị ràng buộc bởi bất kỳ điều gì..Trong thế giới của những điều không thể lựa chọn, một thế giới mà những điều được lựa chọn không thể hiểu nổi, dường như tồn tại một kỳ thi quan trọng mang tên CSAT..Và rồi ngày hôm sau hoặc khoảng đó,Tôi gặp một cô gái.Cô gái đứng chênh vênh trên lan can của mái trường..Tôi tiến lại gần cô gái một cách cẩn thận, từng bước một, và vươn tay nắm lấy cánh tay cô ấy để giúp cô ấy xuống khỏi lan can..Tuy nhiên...Rõ ràng là tôi đang cố gắng bắt anh ta....Cô gái đã ngã qua lan can..Tôi quá sốc nên nhìn xuống từ lan can sân thượng và thấy một cô gái toàn thân dính đầy máu, treo lơ lửng trên lan can, nhìn lên tôi với những giọt nước mắt máu chảy dài trên khuôn mặt..

'Vì bạn...Tôi chết rồi...Do hormone của bạn...Vì mấy cái hormone chết tiệt của mày đấy!

 

​'à...KHÔNG...KHÔNG...Không phải lỗi của tôi...

'Tôi ước kẻ giết người sẽ được sống hạnh phúc mãi mãi.…?Bạn có nghĩ mình sẽ được tha thứ không?...!'

Bàn tay tái nhợt của cô gái đang tựa vào lan can nắm lấy cánh tay tôi..Trọng tâm cơ thể tôi bị đẩy về phía trước bởi bàn tay của cô gái..Tầm nhìn của tôi bị bao trùm bởi không gian rộng lớn bên dưới tòa nhà trường học..Tôi đoán là tôi đã nghĩ mình có thể được tha thứ....Tôi không hề hay biết....Trong khi ở một nơi sáng sủa...Tôi tự hỏi liệu thời gian có thể chữa lành tất cả những ký ức này không....Tôi tự hỏi liệu nó có tự lành không....như vậy...Mơ hồ còn sống

Mọi chuyện có thể đã khác...




'được rồi...Tôi đã phạm tội không thể tha thứ và rồi lại mong được tha thứ....Tên đó xấu xí và bẩn thỉu đến tận cùng....?'

'Bạn đã làm thế nào?!!Sao bạn có thể giết tôi?!!!!!!!Bạn có thể sống hạnh phúc khi luôn mỉm cười như vậy....?'

Tôi hiểu được cảm xúc của cô gái đang rơi lệ máu..được rồi...Tôi hoàn toàn mù mịt....Không bao giờ tha thứ...Tôi là một người phải sống...Tại sao tôi lại như vậy?...Bạn đã cố gắng thoát ra khỏi bóng tối đó chưa?...

 

​'Hãy đưa tôi đi...Tôi...




Cơ thể tôi, vốn đã dồn hết sức lực để đỡ lấy trọng lượng của cô gái, bắt đầu mất dần sức lực..Tôi bỏ mặc bạn cô đơn...Đáng buồn thay...Tôi đã để bạn phải một mình bước đi trên con đường gian truân đó....Thật bất công khi tôi đã hủy hoại cuộc đời bạn và giờ bạn phải sống một mình....Vì vậy...

'Đến nơi bạn đang ở...Hãy đưa tôi đi.'

Một nụ cười nhuốm máu hiện lên trên môi cô gái đang lắng nghe tôi..

 

​'được rồi...?'



Ngay khi tôi vừa thốt ra những lời đó, hai bàn tay của cô gái đã dùng sức mạnh kéo người tôi xuống dưới lan can..Hiện nay...Khoảnh khắc tôi nhắm mắt lại, nghĩ rằng mình cũng sắp chết..



'Anh Ho-seok không phải là quỷ....Tôi đang nói rằng anh ấy thực sự là một thiên thần..'

'Tuyệt vời!-Anh Ho-seok hoàn toàn không phải là người xấu..Không, tôi không nói vậy....

Tôi nghe thấy một giọng nói rất quen thuộc và dễ chịu..Chờ một chút...Tôi...Tôi không nghĩ mình có thể chết ở đây....Khi tôi chết...Có vẻ như có ai đó đang rất buồn....tức là...Đó là ai?…?

'Anh trai của Hoseok,Tôi phải sớm tỉnh dậy.'

'Dậy nhanh lên...Tôi cần phải mỉm cười trở lại.'

Người đã cho tôi thấy ánh sáng khi tôi bị mắc kẹt trong bóng tối....Người phụ nữ đã rơi nước mắt vì tôi trông thật xinh đẹp....

 

​'Đúng vậy, đúng vậy.biết.Tôi là một người tốt.Tôi là một thiên thần.Vậy nên đừng khóc.chuẩn rồià.'

Đúng...?được rồi...chuẩn rồicái này...Ngay trước khi rơi khỏi lan can mái nhà.,Tôi đã cố gắng hết sức để tránh xa cô gái đó một lần nữa..

 

​'Bạn đã quyết định đi cùng tôi....Tại sao bạn lại thay đổi ý định?...?'

 

Tôi bắt gặp ánh mắt của cô gái đang nhìn tôi với vẻ oán hận, những giọt nước mắt máu chảy dài trên khuôn mặt cô ấy..

'Những gì tôi đã làm với bạn có lẽ sẽ không bao giờ được tha thứ trong suốt quãng đời còn lại của tôi..Vì lúc đó tôi không thể cứu được bạn....Nhưng...Tôi sẽ không bao giờ làm thế nữa..Với những hormone hy vọng của mình, tôi sẽ mang lại hy vọng cho nhiều người hơn và cứu giúp những người đang gặp khủng hoảng như bạn..Tôi hứa...Vậy nên từ giờ trở đi, hãy trông nom tôi nhé..'

Nghe những lời tôi nói, sức lực dường như cạn kiệt khỏi đôi bàn tay tái nhợt của cô gái đang nắm lấy tôi..Tay tôi đặt trên tay cô gái ấy.

Ông ấy nói trong khi nâng nó lên..

'Tôi nghĩ giờ tôi nên đi rồi..Tôi có một đứa con hay khóc nhè, nếu không có tôi ở bên cạnh thì nó sẽ khóc như một đứa ngốc..'



Bàn tay cô gái đang đặt trên vai tôi biến mất....Tôi không còn nhìn thấy hình ảnh cô gái đẫm máu trước mắt mình nữa....Hiện nay...Tôi phải quay lại.Vì anh chàng đó chắc hẳn đang lo lắng cho tôi..

 

​"Anh trai của Hoseok...Bạn phải tỉnh dậy nhanh chóng.Bạn cần nhanh chóng đứng dậy và mỉm cười trở lại..."

Tôi cố gắng không khóc....Tôi không kìm được nước mắt khi nhìn Hoseok ngủ ngon giấc như vậy..

"Hoseok hyung, anh sẽ sớm tỉnh dậy thôi, sao anh lại khóc vậy?-chuẩn rồià,Đừng khóc.Nếu Hoseok buồn thì sao?"

Anh Jimin vỗ nhẹ vào lưng tôi và cố gắng an ủi, nhưng nỗi buồn vẫn không nguôi ngoai..Trông như thể anh Hoseok sẽ tỉnh dậy bất cứ lúc nào và trêu chọc em trong lúc em đang khóc vậy....Tuy nhiên...

​"tôi hiểu rồi-Đúng,Bạn đúng là đồ mít ướt, phải không?"

"Thật vậy sao?...Tôi là một người hay khóc nhè...."

Tôi cứ ngỡ đó là giọng của Hoseok vọng lại từ ký ức của mình....Nhưng...Chắc chắn đây là giọng nói phát ra ngay trước mặt tôi....Khi tôi quay đầu về phía giường nơi anh Hoseok đang nằm theo tiếng nói của anh ấy, những gì tôi nhìn thấy là......

​"Hoseok oppa...?"

Hoseok oppa đang mỉm cười rạng rỡ với tôi..

"Xin lỗi,Tôi ngủ rất nhiều…?”

...tức là.....Tôi rất vui khi thấy Hoseok oppa mỉm cười buồn bã khi nhìn tôi....Tôi vô cùng biết ơn anh Hoseok vì đã giúp tôi đứng dậy trở lại.

"Huhuhu-Oppa-"

Tôi chạy đến chỗ Hoseok oppa đang nằm trên giường và ôm anh ấy thật chặt.-Tôi đã ôm bạn.Ban đầu, mắt Ho-seok mở to trước hành động của tôi.

​"Em xin lỗi, oppa.-Vậy nên đừng khóc-đồ mít ướt"

Anh ấy ôm tôi và nói.Jimin oppa, người đang chứng kiến ​​cảnh tượng đó, có vẻ mặt hơi run rẩy, nhưng cậu vẫn biết ơn Hoseok oppa đã tỉnh dậy và ngồi đó với nụ cười lặng lẽ....

​"ôi trời ơi-Hoseok hyung-Cho mình ôm bạn nữa nhé~~

Tôi không thể nào đứng yên được....Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Hoseok vàchuẩn rồiKhông thể chịu đựng được ý nghĩ phải gặp Hoseok.chuẩn rồiJimin buông Hoseok ra và ôm chặt lấy cậu ấy..

​"Này này-Park Jimin thật phiền phức!xa-"

Trong khi Hoseok và Jimin đang cãi nhau'Tiếng trống dồn dập-'Cánh cửa phòng y tế mở ra và Taekwoon bước vào..Và rồi, khi thấy Hoseok đã tỉnh dậy, anh thở phào nhẹ nhõm..

"Tại sao bạn lại vào một mình??Còn Taehyung thì sao?"

Jungkook, đang nằm trên giường đối diện Hoseok, hỏi Taekwoon, người vừa bước vào phòng y tế..Tuy nhiên, Taekwoon dường như không hiểu câu hỏi của Jeongguk có nghĩa là gì..

​"Tại sao bạn lại tìm Kim Taehyung từ chỗ tôi?"



"Taehyung là anh trai tôi....Tôi có vài điều muốn nói với thầy Taekwoon...."

"Tôi không biết Kim Taehyung đã nói gì, nhưng hôm nay tôi chưa gặp Kim Taehyung."

Nghe Taekwoon nói vậy, vẻ mặt Jeongguk trở nên căng thẳng vì lo lắng..

"Chết tiệt!..."

Jungkook nhanh chóng mở cửa phòng y tế và rời đi..


 

một bên,Ở một góc hành lang trường học, người ta có thể thấy Taehyung đang đi bộ và chăm chú nhìn vào chai thủy tinh trong tay..

"Ừm-Tôi có đang quá nhạy cảm không??Đó có thể chỉ là một chai thủy tinh bình thường."

Taehyung cẩn thận quan sát xung quanh hành lang nơi anh phát hiện ra chai thủy tinh lần đầu tiên, nhưng không thấy ai khả nghi..

​"Liệu đó có phải là sự lãng phí thời gian?"

Khi Taehyung dường như đã từ bỏ việc tìm kiếm xung quanh hành lang, cậu bỏ chai nước vào túi áo đồng phục, quay người và bước đi. Sau đó, cậu nghe thấy tiếng bước chân của người khác....Một nụ cười đầy ẩn ý hiện lên trên môi Taehyung khi anh quay người lại..Taehyung tiếp tục bước về phía trước vài bước..Những bước chân theo sau Taehyung cũng đồng bộ với chuyển động của anh ấy..

"Tại sao bạn lại theo dõi tôi?"

​"Hehe-"

 

Khi Taehyung đột nhiên quay người lại, một nam sinh mà cậu chưa từng gặp trước đây giật mình lùi lại một bước..

​"tức là.."

 

Taehyung, người cho rằng người đang đuổi theo mình có liên quan đến vụ án của Hoseok, đã rất ngạc nhiên khi thấy một cậu bé có vẻ ngoài ngây thơ đứng trước mặt mình..Việc đó dường như không được lên kế hoạch trước hay tính toán kỹ càng chút nào..Tôi đoán là tôi đã sai.Taehyung hỏi bằng giọng yếu ớt với một nam sinh mà cậu ấy gặp lần đầu tiên..

"Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

​"Vì bạn vừa đánh rơi thứ này rồi bỏ đi"

 

Cậu bé đang cầm chai thủy tinh mà Taehyung vừa cầm cách đây một lát..

​"à,Tôi có làm rơi nó không?…?”

Taehyung tiến lại gần cậu bé để lấy chai thủy tinh từ tay cậu....Và rồi, thay vì với tay lấy chai thủy tinh trong tay cậu bé, ông ta lấy chai thủy tinh từ trong túi ra, giơ lên ​​trước mắt cậu bé, mỉm cười tinh nghịch và nói:.

​"Của tôi đây-?"

 

Nam sinh đó nhìn Taehyung với vẻ mặt hoang mang trước những lời Taehyung nói..

​"Tôi chỉ để cái này nằm trên sàn nhà thôi....Tôi tưởng đó là của bạn."

​"Vậy cho phép tôi hỏi thêm một điều nữa."

Ánh mắt của Taehyung hướng về nam sinh kia càng sắc bén hơn..Nhưng trái lại, cái miệng cười ấy dường như càng tiến lại gần nam sinh đó với vẻ đáng sợ hơn..

"Sao hormone của tôi lại không có tác dụng với bạn??Tôi vẫn chưa bắt đầu tiêm hormone."

Vẻ mặt cậu bé lập tức trở nên cứng rắn khi nghe những lời của Taehyung, và cậu ta nhanh chóng đập vỡ chai thủy tinh đang cầm trên tay vào người Taehyung..

"Cái quái gì thế này?..."

Trước khi Taehyung kịp nói gì với cậu bé, một luồng ánh sáng phát ra từ cơ thể Taehyung và lấp đầy một lọ thủy tinh bằng một thứ dung dịch màu hồng..

​"Đã quá muộn rồi-Haha"

Một nụ cười lạc quan hiện lên trên khuôn mặt cậu bé, và tầm nhìn của Taehyung trở nên mờ ảo..

​"...Đứng yên...không..."

Taehyung cố gắng không để mình bất tỉnh, nhưng cậu loạng choạng dữ dội và cuối cùng ngã xuống sàn..Một nam sinh bí ẩn nói với giọng mãn nguyện trong khi đóng nắp chai thủy tinh chứa một loại dung dịch màu hồng chảy ra từ cơ thể Taehyung..

​"Còn cái nào không?"

Thứ dung dịch màu hồng trong lọ thủy tinh trên tay cậu bé phát ra ánh sáng lấp lánh đầy quyến rũ..

   

"Taehyung hyung!!"



Jungkook thấy Taehyung gục ngã ở hành lang và chạy đến chỗ cậu ấy để kiểm tra tình trạng..Các triệu chứng giống như Hoseok.Taehyung chắc hẳn cũng đã trải qua điều tương tự..Trong lúc Jeongguk đang cố gắng hết sức để cõng Taehyung trên lưng, một chai thủy tinh đã thu hút sự chú ý của cậu..Jungkook nhặt một chai thủy tinh lên trong khi cõng Taehyung trên lưng....Bước chân của Jeongguk có vẻ vội vã khi cậu chạy xuống hành lang, tay cầm một chai thủy tinh..

"Ừm-Chỉ cần đến muộn một chút thôi là tôi đã gặp rắc rối rồi.-Thời điểm rất rất tốt.~~

Một nam sinh đang nấp ở một góc hành lang để theo dõi Jeongguk..