Chủ tịch yêu quý tôi như thế nào

#2. Ông chủ

Lễ tang của cha tôi đã kết thúc.


Tôi khó nhọc đứng dậy, tay xách hũ tro cốt của cha.


Tôi quay người đi ra ngoài.





Jungkook: Tớ sẽ đưa cậu đến đó.



photo



- ... bạn ổn chứ?


- Tôi có thể tự đi được.


Jungkook: Tớ lo lắng cho cậu.


Jungkook: Cậu định đi một mình với cái xác đó ngay bây giờ sao?



Jeongguk đã đúng.

Cơ thể tôi đã hoàn toàn kiệt sức.

Vẻ ngoài của anh ấy không thể diễn tả bằng lời.



- ...bạn có thể đi...



Jungkook: Ngay cả trẻ con cũng bướng bỉnh.



Lúc đó tôi mới chỉ 11 tuổi.


Vậy nên việc cậu ấy trông như một đứa bé trong mắt Jeongguk là điều dễ hiểu.




chỉ,


Khác với những đứa trẻ khác cùng tuổi


Tôi vừa kết hôn sớm.



Đó là lý do tại sao tôi biết mọi thứ.





Ngay cả khi mẹ tôi qua đời vì bệnh tật,


Ở bệnh viện, họ cho tôi kẹo.


Cảnh cuối cùng là khi bố tôi bảo tôi đừng khóc nữa, đừng khóc nữa.
 


Ngay cả khi tôi nhìn thấy nó trong khung ảnh ở nhà tang lễ,





Tôi khóc thầm lặng lẽ


Nếu bạn khóc quá to,

Tôi nghĩ cha mẹ quá cố của tôi sẽ còn buồn hơn nữa.


Tôi luôn luôn như vậy.








Jungkook: Về nhà một mình lúc này rất nguy hiểm.


Jungkook: Sẽ có những kẻ xấu.


Jungkook: Vậy hôm nay chúng ta đến nhà tớ nhé?


- ....










_ Trong xe hơi





- .... xin lỗi..


Jungkook: Hả?


- Nhà của tôi...
 

- Anh/Chị không nghe thấy tôi nói sao?



Jungkook: Tại sao?


- Tôi có vài thứ muốn mang theo...


Jungkook: Có chuyện gì vậy?


- ... Một bức ảnh chụp cùng bố tôi...






Jungkook: .. Daeyoung


Daeyoung: Vâng?


Jungkook: Quay xe lại










_




Jungkook: Daeyoung, trông chừng Chaeah một lát nhé.


Daeyoung: Cậu đi đâu vậy?


Jungkook: Tôi không biết


Daeyoung: Vâng?







_






- ....


Daeyoung: Chae à, em bao nhiêu tuổi rồi?


- ...11 tuổi...


Daeyoung: Tôi 20 tuổi.


Daeyoung: Cháu có thể gọi chú là chú.


- ...Đúng..



- ..Nhưng..


Daeyoung: Hả?


- Thưa ông, ông làm nghề gì vậy?


Daeyoung: Thưa ngài, mời ngài lái xe.


Daeyoung: Hắn ta là kẻ giết người.




- .. Ồ.. Gã đó có phải là kẻ giết người không..?


Daeyoung: .. À..


Daeyoung: À... không...!


Daeyoung: Không phải vậy..!





Tiếng leng keng -



Daeyoung: Ồ, cậu ở đây à.


Jungkook: Ồ, Chae à, anh đã chăm sóc em rất tốt mà.



Jungkook: .. Chae à,


Jungkook: Sao cậu lại khóc?



- Gã đó...



- Mọi người... đang giết người...




Jungkook: .. Ừm.. vậy sao?

Jungkook: Daeyoung?


Daeyoung: À... Tôi... Tôi không biết...



Daeyoung: ...Tôi xin lỗi..!


Jungkook: Đừng có mở miệng nói năng thiếu suy nghĩ như vậy.


Jungkook: Nhưng lúc đó thì khác,


Tuktuk -


Jungkook: Cậu biết không?


Jungkook vỗ nhẹ vào cổ mình.


Anh ta làm động tác nhặt thứ gì đó bằng tay.



Daeyoung: (nổi da gà)


Daeyoung: ....




Jungkook: Em yêu, đừng khóc.

Jungkook: Chú Daeyoung chỉ đùa thôi.


Jungkook:?


Jungkook: Mình nên dừng lại không?



- ...




Jungkook: Chae-ah của chúng ta tốt bụng quá, haha



Jungkook: Em muốn ngủ một chút không?

 

Jungkook: Vẫn còn rất nhiều việc phải làm.




- .. Đúng..





Chae-ah nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Jungkook nhẹ nhàng nâng đầu Chae-ah lên.

Anh đẩy Chae-ah về phía vai mình và để cô tựa vào người anh.







Sau đó, anh nhẹ nhàng đặt một bức ảnh vào tay Chae-ah.










'Xinh đẹp và khỏe mạnh,'Không có bất kỳ vết thương nào.


"Xin hãy nuôi dạy con để con có thể sống hạnh phúc hơn bất cứ ai khác."


'Mệnh lệnh cuối cùng của ông chủ'



'Tôi sẽ theo bạn suốt đời.'




'Không có gì phải rơi lệ cả,'


'Tôi sẽ chăm sóc bạn thật tốt'





'Xin mời,'


'Tôi hy vọng bạn ngủ ngon giấc.'



'ông chủ'






photo









_







Sonting🧡